Còn chu đáo lấy chiếc cặp tài liệu của Lạc Ngọc Châu che trước mặt mình để tránh bị phát hiện.
Lạc Ngọc Châu bị chuỗi động tác lưu loát của cô làm bất ngờ.
Chẳng những không ngăn cản mà còn như ma xui quỷ khiến nói thêm một câu: “Thu vạt áo lại, lộ ra ngoài rồi.”
Ngay sau đó, một bàn tay nhỏ trắng trẻo thò ra từ dưới gầm ghế.
Xuất hiện nhanh như con chuột ăn vụng dầu rồi lại biến mất trong chớp mắt.
Nghe như đang bước lên bậc thang ở cửa xe.
Theo từng tiếng bước chân ấy tim Ôn Lý cũng nhảy lên tận cổ họng.
Cộp cộp cộp…
Cộp cộp cộp…
Cô đã gần như không phân biệt nổi đâu là tiếng tim mình đập, đâu là tiếng bước chân đang tới gần.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Ôn Lý dần cảm thấy có gì đó không đúng.
Tiếng bước chân nghe vừa nhiều vừa hỗn loạn không giống chỉ có hai ba người.
Cô co người dưới gầm ghế, đưa hai ngón tay chọc nhẹ vào đôi giày da của Lạc Ngọc Châu.
Mắt cá chân anh khẽ động.
Anh thấp giọng quở: “Đừng động.”
Ôn Lý lập tức ngoan ngoãn.
Trong lòng bắt đầu tính toán lỡ như người đàn ông này bán đứng cô thì cô phải thoát thân thế nào.
Hai tay siết chặt, tự nhắc nhở bản thân phải luôn tập trung.
Xe khách có hai cửa, cô ở gần cửa sau hơn.
Chỉ cần phát hiện điều bất thường, nhất định phải lập tức thử chạy qua cửa sau.
Đang suy nghĩ thì một đôi giày da dừng lại trước ghế.
Bên ngoài vang lên tiếng trò chuyện.
“Tiểu Lạc, cậu chắc chắn không đi ăn chút gì sao? Lát nữa xe chạy hơn hai tiếng đấy, giữa đường không dừng đâu.”
“Cảm ơn viện trưởng Triệu, tôi không đói, ngài không cần lo cho tôi.”
Một giọng nói khác chen vào: “Viện trưởng Triệu, đủ người rồi, tài xế lên xe rồi, chúng ta xuất phát thôi.”
Khoan đã?
Ôn Lý có chút nghi hoặc.
Không phải nói bọn họ đuổi tới rồi sao?
Đôi giày da trước mặt khựng lại một chút.
Sau đó tiếp tục nói: “Đúng rồi, Tiểu Lạc, tuần sau cậu không còn tiết dạy nữa đúng không? Chuyến này về thì tiện thể thu dọn đồ đạc về nhà luôn đi. Bà nội cậu mấy hôm trước chọn cho cậu vài nữ đồng chí khá tốt, vừa hay cậu không còn nhỏ nữa, về gặp mặt thử xem, giải quyết vấn đề cá nhân luôn.”
“Vâng, viện trưởng.”
Ôn Lý: Ồ!
Tin nóng đây!
Hóa ra trai đẹp cũng bị giục cưới à?
Sau khi hai người kết thúc cuộc trò chuyện, "viện trưởng Triệu" rời đi, có lẽ đã ngồi xuống vị trí nào đó.
Chiếc xe khách nổ máy ầm ầm mấy tiếng rồi bắt đầu chuyển bánh.
Ôn Lý quỳ dưới sàn xe đầu gối bị mặt sàn rung lắc đến tê dại.
Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi bến.
Ôn Lý ló đầu ra khỏi gầm ghế, cô phát hiện xung quanh cực kỳ yên tĩnh.
Mọi người đều đang ngủ, cô hạ thấp giọng hỏi: “Anh lừa tôi?”
Lạc Ngọc Châu nhìn dáng vẻ cô khó khăn bò ra khỏi gầm ghế, khóe môi hơi cong lên, đôi mắt bị mí mắt che mất một phần kia lộ ra chút ý cười giễu cợt: “Tôi chỉ nói có người tới thôi, đâu có nói là ai.”
Ôn Lý: “...”
Người này là củ sen thành tinh à?
Sao nhiều tâm nhãn thế?
Cô bò từ dưới ghế lên, vén tấm rèm cửa sổ đang che một nửa, quan sát tình hình bên ngoài, phát hiện đã cách bến rất xa rồi.
Cô ngồi xổm xuống phủi bụi dính trên ống quần.
Lạc Ngọc Châu đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thấy động tĩnh liền mở mắt hỏi: “Cô định xuống xe?”
Ôn Lý chớp mắt: “Đồng chí, hình như tôi lên nhầm xe rồi.”
“Đây là xe chuyên dụng của đại học Thanh Hoa, đương nhiên cô lên nhầm rồi.”
Lạc Ngọc Châu khoanh tay, nhàn nhạt nhìn cô một cái rồi nói: “Ngồi xuống đi, chuyến xe này tới thành phố Hoài. Hơn nữa, chẳng phải cô cố ý sao?”
Nụ cười trên mặt Ôn Lý cứng lại một giây.
Nhưng rất nhanh cô đã điều chỉnh lại, tiếp tục mím môi cười, có chút vui mừng nói: “Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi. Nhưng mà...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)