Ôn Lý tin chắc rằng đây là anh chàng đẹp trai nhất cô từng gặp trong hai đời.
Nếu đặt ở giới giải trí vài chục năm sau, có thể debut làm đỉnh lưu lưu lượng.
Cho dù diễn xuất kém cũng đủ khiến khán giả tha thứ.
Cả khoang xe chỉ có mình anh ngồi đó.
Ôn Lý cúi đầu, chậm rãi đi tới trước mặt anh, khẽ mím môi, trong đôi mắt đào hoa đầy vẻ ngượng ngùng.
Cô ngại ngùng đưa vé xe của mình cho anh.
“Đồng chí, tôi không biết chữ, anh có thể giúp tôi xem vé này có phải xe này không?”
Lạc Ngọc Châu nhàn nhạt nhìn cô một cái.
Anh nhận tấm vé đã bị vò nhăn, chậm rãi mở ra.
Nhưng còn chưa nhìn rõ chữ trên đó thì tấm vé đã bị cướp lại.
Anh chậm rãi ngước mắt lên nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt.
Vẻ mặt cô rất hoảng hốt.
Khi ánh mắt chuyển ra ngoài cửa sổ, cô đột nhiên kinh hãi kêu lên một tiếng.
Ngay sau đó lập tức ngồi xổm xuống, nửa người trốn sau lưng ghế của anh, yếu ớt nói: “Bọn họ tới bắt tôi rồi.”
Ánh mặt trời buổi trưa vô cùng gay gắt.
Lạc Ngọc Châu hơi cụp mắt, nhìn đám người qua lại ngoài khoang xe.
Anh không phát hiện ai đang theo dõi chiếc xe này.
Anh còn chưa kịp nói gì đột nhiên mắt bị một mảng mềm mại che phủ, chặn mất tầm nhìn.
Chủ nhân của bàn tay ấy chỉ nghe giọng thôi cũng thấy đáng thương vô cùng: “Đồng chí, anh đừng nhìn, bọn họ sẽ phát hiện mất.”
Những giọt nước mắt lộp bộp rơi xuống.
“Xin lỗi, tôi không cố ý đâu, chỉ là tôi sợ quá thôi.”
Lạc Ngọc Châu không trả lời, anh dùng đôi mắt lạnh nhạt kia lặng lẽ nhìn cô biểu diễn.
Áp lực của Ôn Lý rất lớn.
Bị ánh mắt như vậy quan sát, cô luôn có cảm giác như mình bị lột sạch từ trong ra ngoài.
Dường như mọi suy nghĩ trong lòng đều bị nhìn thấu.
Người trong cuốn sách này nhìn chung IQ đều không cao.
Sao người này có cảm giác là ngoại lệ nhỉ?
Thôi đã diễn tới nước này rồi chỉ đành cắn răng diễn tiếp.
May mà kiếp trước Ôn Lý thường xuyên trải qua những tình huống tương tự.
Trên mặt không hề có chút lúng túng nào, vẫn giữ nguyên dáng vẻ đáng thương.
“Đồng chí, ba mẹ tôi muốn gả tôi cho một ông già năm sáu mươi tuổi để đổi sính lễ, tôi bất đắc dĩ mới phải lén bỏ trốn.”
“Nếu bị bắt về, tôi không muốn sống nữa đâu, hu hu. Đồng chí, anh không thể thấy chết không cứu được. Vị lãnh tụ vĩ đại từng nói, tặng người đóa hồng, tay còn lưu hương mà.”
Nói tới đây, Ôn Lý lại cúi đầu.
Vừa nức nở vừa âm thầm khen ngợi bản thân làm rất tốt, quang minh chính đại sử dụng chiêu đạo đức bắt cóc.
[Đứng trên đỉnh cao đạo đức chỉ tay năm ngón.jpg]
Đáng tiếc, bây giờ cô không dám ngẩng đầu nhìn đối phương. Nếu không nhất định sẽ được chiêm ngưỡng ánh mắt thương hại của anh.
Lạc Ngọc Châu nói: “Bọn họ lên xe rồi.”
“Cái gì?”
Ôn Lý suýt nữa không khống chế được âm lượng.
Vụt một cái bật dậy khỏi lưng ghế, định nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Thật hay giả? Tới nhanh vậy sao?”
Cô còn chưa nhìn rõ bóng người đã bị một bàn tay đặt lên đỉnh đầu, ấn ngồi xuống lại.
Lạc Ngọc Châu giải thích:“Đừng lên tiếng.”
Ôn Lý nhận ra mình vừa thất thố.
Khẽ "ừ" một tiếng rồi từ từ ngồi xổm xuống.
Cô đảo mắt nhìn khắp khoang xe, muốn tìm một chỗ để trốn.
Cơ mà khoang xe quá trống trải, chỉ có hai người bọn họ.
Hoàn toàn không có chỗ nào để giấu người.
Cho đến khi ánh mắt cô dừng lại ở khoảng trống dưới ghế ngồi của Lạc Ngọc Châu.
Xe khách những năm bảy mươi vẫn còn kiểu cũ.
Ghế được đóng cố định vào thành xe, bên dưới để trống để đặt hành lý.
Chỗ này thì...
Ôn Lý lập tức nảy ra ý tưởng.
Không hề do dự, cô đeo túi lên vai, nằm rạp xuống sàn rồi chui thẳng vào gầm ghế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)