Chẳng phải chính là món đồ chơi trẻ con trong ký ức của cô sao?
Sao nào?
Định để cô trượt cái thứ này một mạch tới thành phố Hoàià?
Tiện thể quay luôn một bộ phim hành động tốc độ cao mang tên “Bỏ Trốn: Phong Vân Scooter”.
Chắc đủ giành giải phim thiếu nhi xuất sắc hạng S ở trường mẫu giáo.
Hệ thống hộp mù dường như nghe thấy oán niệm trong lòng cô, nó còn cố tình đâm thêm một nhát.
Hiển thị cho cô xem hai chiếc hộp còn lại của lần rút cuối cùng.
Một hộp cấp SSS chứa vé xe khách và vé tàu hỏa đi thành phố Hoài.
Kẻ xui xẻo không xứng tồn tại trên đời.
Hay là cô chết luôn cho rồi.
Nhưng lúc này cô cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều bởi vì trong gương chiếu hậu của chiếc xe khách, cô nhìn thấy Lý Thúy Hoa cùng hai người kia sắp vượt qua được tuyến phòng thủ của nhân viên kiểm vé rồi.
Cô chỉ có thể lựa chọn nhận chiếc scooter.
Ngay sau đó, hệ thống lập tức thả chiếc scooter xuống.
Ban đầu cô còn định xem thử có thể dùng scooter để trốn khỏi bến xe hay không.
Nhưng nhìn quanh bến xe rộng lớn hồi lâu, cô vẫn không tìm thấy lối ra nào khác.
Chỉ có duy nhất một lối ra dành cho xe khách đi qua, người đi bộ bị cấm sử dụng.
Phía sau, Lý Thúy Hoa đột nhiên mắng nhân viên kiểm vé, vừa chửi vừa đẩy người ta, hai cánh tay to như thanh thép kẹp chặt lấy eo nhân viên kiểm vé, chặn cô ấy sang một bên.
“Mấy người mau vào đi, tuyệt đối không thể để con tiện nhân đó chạy mất!”
Ôn Tiểu Đào lập tức chen qua đám đông xông vào bên trong, tiện thể mở đường cho ba Ôn.
Thấy tình hình này, Ôn Lý chỉ có thể vừa trượt scooter luồn lách trong đám người vừa không ngừng tính toán cách thoát thân.
Có lẽ vì kiếp trước hồi nhỏ từng giành giải nhất cuộc thi scooter ở trường mẫu giáo, dù bến xe đông nghịt người, Ôn Lý vẫn lướt vô cùng thành thạo, mượt như cá gặp nước.
Trong lúc đảo mắt tìm kiếm, cô đột nhiên phát hiện một chiếc xe khách cỡ trung đang đỗ ở góc bến xe, cửa xe mở sẵn mà không có nhân viên kiểm vé.
Bên trong trống không, chẳng có một ai.
Ôn Lý lập tức phản ứng lại, có thể vào đó trốn một lúc.
Cô quay đầu nhìn ba Ôn và Ôn Tiểu Đào vẫn đang bị dòng người chen tới chen lui, rồi núp sau đuôi một chiếc xe khách khác, thu scooter trở lại hệ thống.
Vừa chú ý động tĩnh của ba Ôn và Ôn Tiểu Đào, vừa len lỏi giữa những chiếc xe khách.
Sau một hồi vật lộn, cuối cùng thuận lợi tới được cửa xe.
Thấy xung quanh không có ai, Ôn Lý nhẹ bước chân, khom người lén lút đi vào.
Bên trong xe yên tĩnh vô cùng, tài xế cũng không có mặt nhưng không hiểu sao cửa xe lại không khóa.
Cô chống cằm suy nghĩ, đoán rằng lát nữa bọn họ có thể sẽ lên xe tìm người, nên ánh mắt bắt đầu rà soát khắp khoang xe, muốn tìm một chỗ để ẩn nấp.
Kết quả, khi ánh mắt dừng lại ở cuối khoang xe thì chạm phải một đôi mắt trăng khuyết mang theo vẻ ngái ngủ cùng vài phần lạnh nhạt.
Người đàn ông nửa dựa vào cửa sổ xe, anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên, để lộ một đoạn cẳng tay trắng trẻo rắn chắc.
Anh vén mái tóc vụn trước trán, gân xanh trên mu bàn tay hơi nổi lên, thấp thoáng dưới lớp da.
Đôi mắt trăng khuyết ấy có màu rất đậm, mí mắt che đi một phần đồng tử, lúc nhìn người khác mang theo vài phần lười biếng hờ hững và lạnh lùng.
Xương mày cao, vùng tam giác khuôn mặt cực kỳ lập thể, đường nét sống mũi và đường hàm mượt mà đến mức gần như hoàn mỹ.
Môi hơi mỏng, sắc hồng nhạt pha chút đỏ.
Toàn thân toát lên bốn chữ: Thanh lãnh cao quý.
Hoàn toàn không hợp với chiếc xe khách cũ nát này.
Cũng chẳng giống người của thời đại này, như thể cách biệt với tất cả mọi người cả một thế giới.
Đẹp tới mức này thì không còn là ông trời ban cơm ăn nữa mà ông trời còn nợ anh tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


