“Sắp đến ga Tinh Thành rồi, ai xuống tàu thì chuẩn bị đi nhé, mang theo đồ đạc cẩn thận, đến ga cuối Dương Thành là sáu giờ sáng mai.”
Nhân viên soát vé Tiểu Mai rảo bước qua toa tàu, cất giọng oanh vàng đặc trưng thông báo.
Nghe thấy tiếng động, Tô Vãn đang nhắm mắt nghỉ ngơi lập tức mở mắt ra, vươn tay ngăn cô ấy lại: “Đợi đã, đồng chí Tiểu Mai, tôi là người phụ nữ vừa tìm cô đấy, cô còn nhớ chứ?”
Vừa rồi lúc đi rửa mặt, cô tình cờ gặp người soát vé này ở đó, hai người đã trò chuyện vài câu. Sau khi hỏi rõ lịch trình tàu về thành phố Thân, Tô Vãn nghĩ rằng phạm vi công việc của nhân viên soát vé thường bao gồm cả việc giúp khách bổ sung vé sau khi lên tàu, hơn nữa họ quanh năm làm việc trên đường sắt chắc chắn sẽ có mạng lưới quan hệ riêng.
Vừa hay lát nữa chuyến tàu này sẽ dừng lại kiểm tra bảo dưỡng tại ga Tinh Thành khoảng nửa tiếng, nên Tô Vãn muốn nhờ cô ấy đi cửa sau mua giúp một tấm vé về thành phố Thân, tốt nhất là vé giường nằm.
Trước đây khi làm giáo viên ở công xã, lương tháng của cô cũng chỉ có hai mươi lăm đồng, năm đồng này tính ra bằng sáu ngày lương, thậm chí có thể mua được bảy tám cân thịt lợn.
“Tôi biết rồi, cô lên phòng nghỉ ở toa số ba phía trước đợi tôi một lát, làm xong việc tôi sẽ qua tìm cô.”
Nghe Tiểu Mai nói vậy, Tô Vãn lập tức yên tâm, chắc là chuyện vé tàu đã có hy vọng: “Vâng, làm phiền cô quá.”
Tiểu Mai nói xong thì nhanh chóng rời đi để tiếp tục công việc.
Cuộc đối thoại của hai người đương nhiên cũng thu hút sự chú ý của những người bên cạnh. Ngô Bác đặt cuốn sách trong tay xuống, nhìn chằm chằm Tô Vãn.
Tô Vãn chẳng buồn để ý đến anh ta, mặc kệ anh ta nhìn thế nào. Cô cực kỳ nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc của mình.
Thực ra cô cũng không mang theo nhiều hành lý, chủ yếu là quần áo, đeo một chiếc túi lớn trên lưng, xách thêm một chiếc túi nhỏ nữa là có thể đi lại rất nhẹ nhàng.
“Vãn Vãn, em định đi đâu với cô ta? Mang hành lý làm gì?” Ngô Bác ngăn Tô Vãn lại.
Tô Vãn rõ ràng không muốn tiếp chuyện, cô đẩy anh ta ra: “Cút, đừng có cản đường bà.”
Tôn Tĩnh nhảy dựng lên: “Cô đẩy người ta làm gì!”
Ngô Bác nhíu mày, giọng điệu có chút khó chịu: “Em định xuống tàu à?”
Tô Vãn còn chẳng thèm nhướng mắt: “Liên quan gì đến anh?”
Ngô Bác cuống lên, sợ cây tiền của mình chạy mất: “Vãn Vãn, bây giờ bên ngoài không an toàn đâu, nhiều băng nhóm buôn bán phụ nữ hay bắt người ở ga tàu lắm, em đừng có dễ dàng tin lời người khác.”
Đến giờ anh ta vẫn chưa hiểu nổi Tô Vãn bị làm sao, đặc biệt là biểu hiện vừa rồi của cô, chẳng lẽ cô đã phát hiện ra chuyện giữa anh ta và Tôn Tĩnh rồi?
Tô Vãn nhếch môi: “Làm sao có thể, đến đồng chí nhân viên soát vé mà tôi còn không tin được à? Tôi thấy người không đáng tin nhất chính là anh đấy! Có giỏi thì lấy tấm ảnh chụp chung giữa anh và ông bố thị trưởng của anh ra cho chúng tôi xem đi! Ngô Nhị Oa?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

