Về lý do tại sao cô biết cái tên này, kiếp trước sau khi bị hai người này cuỗm sạch tiền, Tô Vãn đã báo cảnh sát ngay lập tức.
Nhưng thời đó thông tin dân cư chưa được kết nối mạng, Tô Vãn lại không biết địa chỉ cụ thể của họ, giữa biển người mênh mông tìm hai kẻ đó đâu có dễ.
Cô đã nén một hơi căm phẫn, vừa làm việc vừa tìm người, chạy khắp cả Dương Thành, thậm chí còn nghi ngờ liệu hai kẻ này có vượt biên sang Cảng Thành rồi không. Nhưng trời không phụ lòng người, cuối cùng cô cũng tóm được anh ta ở quê nhà, giao cho cảnh sát và cả hai đã phải ngồi tù vài năm.
“Em... sao em biết được!” Giọng Ngô Bác mang theo chút kinh ngạc.
Xuống nông thôn bao nhiêu năm nay, anh ta chưa từng nói tên cúng cơm ở nhà cho ai biết, chuyện này rốt cuộc là sao, chẳng lẽ trên tàu có người quen của anh ta?
Bị Tô Vãn bóc trần lời nói dối, Ngô Bác vẫn không muốn dễ dàng từ bỏ miếng mồi ngon đã đến miệng, anh ta lập tức phản ứng lại, trên gương mặt thanh tú lộ ra vẻ đau buồn giả tạo: “Anh không cố ý nói vậy đâu, bố anh đúng là không phải thị trưởng, nhưng vì anh quá yêu em, anh thấy tự ti...”
Câu này vừa thốt ra, sắc mặt người phụ nữ mặt trái xoan vừa đổi chỗ với Tô Vãn đã thay đổi vài lần.
Nhưng tạm thời không ai chú ý đến cô ấy.
Quá yêu cô? Tô Vãn nhướng mày.
Ngày trước cô còn trẻ, lại xinh đẹp, có vài người theo đuổi nên cứ ngỡ mình là vạn người mê, nhưng sau khi bị từng kẻ một vùi dập, cô mới nhận ra mình hoàn toàn không phải vậy.
Cô thậm chí còn không bằng chị cả nhà họ Phó, người có ngoại hình bình thường lại chẳng học hành gì nhiều. Ít ra chị ấy còn được bố mẹ cưng chiều, anh em bảo vệ, lại có một người chồng chân thành đối đãi, đặt chị ấy lên đầu quả tim.
Không giống như Tô Vãn cô, chẳng còn gì cả, càng khao khát thứ gì thì lại càng không có được thứ đó.
Ngô Bác bây giờ bày ra bộ dạng này cho ai xem chứ?
Tô Vãn nói tiếp: “Anh tưởng mình giấu giỏi lắm sao? Một người đàn ông sức dài vai rộng không lo làm ăn, suốt ngày tính kế tiền bạc của phụ nữ mà cũng không biết xấu hổ. Tôi mà là mẹ anh thì tôi đã đánh chết anh từ lâu rồi.”
Nói xong, Tô Vãn giơ cổ tay lên xem giờ rồi quay người đi thẳng.
Trong lúc cấp bách, Ngô Bác đưa tay định túm lấy vai Tô Vãn. Ngay khoảnh khắc anh ta vươn tay tới, Tô Vãn dùng chiếc túi trong tay đập mạnh qua, một tiếng loảng xoảng vang lên, trúng ngay giữa đầu anh ta.
Cô chợt nhớ ra trong túi này hình như có một chiếc đài radio, không biết ai đã bỏ vào.
Suýt nữa thì quên, không biết có bị đập hỏng không, Tô Vãn cảm thấy hơi xót tiền.
Ngô Bác ôm đầu không ngăn cản Tô Vãn nữa, anh ta nhìn theo hướng cô rời đi với ánh mắt âm trầm.
“Xin lỗi, cho tôi đi nhờ một chút.” Tô Vãn đang vội vì sợ người mỗi lúc một đông, lúc xin lỗi cô còn chẳng buồn ngẩng đầu lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

