Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Bỏ Chồng Bỏ Con, Trọng Sinh Làm Lại Cuộc Đời Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

"Bà già, cái miệng của bà nói bậy bạ gì đó." Người đàn ông bên cạnh bác gái nói với giọng điệu trách móc.

"Vốn dĩ là do người này không biết xấu hổ mà, ở nơi công cộng mà dám làm bậy như vậy, chuyện này nếu ở làng chúng ta thì chắc chắn sẽ mở đại hội phê bình đấu tố."

Lần này ngay cả Tô Vãn cũng vô cùng kinh ngạc, nghiêm trọng đến thế sao?

Cô giúp đỡ thêm dầu vào lửa: "Em họ này, cô đừng trách tôi lo chuyện bao đồng, có phải vừa rồi cô cùng anh họ vào nhà vệ sinh, lúc anh ấy đi vệ sinh không trông chừng cô nên cô bị người ta giở trò lưu manh không hả?"

Từ khóa trong câu nói này của Tô Vãn đại khái là: Anh họ, cùng vào nhà vệ sinh, giở trò lưu manh.

Cho nên cô ta là bị người khác giở trò lưu manh, hay là loạn luân đây?

Bác gái tiếp tục tiếp lời đầy mạnh mẽ: "Anh họ em họ cái gì, thời xưa còn có thể ở bên nhau, chứ bây giờ chẳng phải là loạn luân rồi sao."

Tôn Tĩnh vừa nghe lời này, tức giận đến mức không chịu nổi.

Cô ta cố nén nước mắt nghẹn ngào: "Các người nói bậy bạ gì đó! Tôi là bị muỗi đốt, nhưng sợ các người nói lung tung nên tôi mới lấy khăn quàng cổ che lại, hơn nữa Tô Vãn cô không cần danh tiếng, nhưng danh tiếng của tôi thì vẫn cần! Anh Bác, anh xem cô ta bắt nạt em!"

Cô ta vừa nói vừa nhào tới muốn cướp lại chiếc khăn quàng cổ vẫn còn trong tay Tô Vãn để quàng lại.

Nhưng Tô Vãn đương nhiên không thể ngốc nghếch trả lại cho cô ta rồi, giữa bọn họ còn có nợ kiếp trước chưa trả đâu, nếu không nhân cơ hội này làm bọn họ ghê tởm một chút thì cô nuốt không trôi cục tức này.

Tô Vãn nắm chặt khăn quàng cổ trong tay không buông, cố ra vẻ nghiêm túc nói: "Ngô Bác, em họ anh rõ ràng là bị người ta hôn, anh không hỏi cho rõ ràng sao? Ngộ nhỡ thật sự bị người ta bắt nạt, bây giờ mau đi báo công an đi, đừng có lề mề để kẻ xấu chạy mất."

Sắc mặt Ngô Bác không tốt, nhưng vẫn ôn hòa nói với Tô Vãn: "Vãn Vãn, em mau trả khăn quàng cổ cho Tiểu Tĩnh đi, cổ cô ấy chính là bị muỗi đốt vài nốt đỏ, hơn nữa cơ địa cô ấy bị dị ứng nên mới hiện lên rõ ràng như vậy."

Bây giờ anh ta rốt cuộc cũng phát hiện ra sự bất thường của Tô Vãn, mới qua một đêm, sao Tô Vãn lại trở nên đầy mùi thuốc súng thế này, rõ ràng tối qua vẫn còn rất nghe lời anh ta.

Có ai đã nói gì với cô rồi sao?

Trong nháy mắt, anh ta âm trầm liếc nhìn mấy cô gái đang xem kịch vui trước mặt.

Người phụ nữ có khuôn mặt trái xoan chú ý tới ánh mắt Ngô Bác dành cho bọn họ, nhưng cô ấy lại cho rằng do bản thân có sức quyến rũ thu hút được Ngô Bác, đây là anh ta đang cầu cứu mình, cô ấy hoàn hồn nhỏ giọng nói giúp anh ta.

"Dị ứng cũng có khả năng gãi thành như vậy, trước đây trong đoàn chúng tôi cũng có người bị dị ứng thành ra thế này."

Nói xong còn thẹn thùng liếc nhìn Ngô Bác một cái, cô ấy là diễn viên múa của đoàn văn công, có công việc có thân phận lại còn xinh đẹp, bình thường trên thị trường xem mắt rất đắt giá, con trai thị trưởng này cô ấy cũng xứng đôi, nếu đồng chí Tô kia không biết nắm bắt thì để cô ấy tranh thủ một chút vậy.

Tô Vãn nhàn nhạt liếc cô ấy một cái, cô gái à, cô chưa từng tìm đối tượng bao giờ phải không?

Được được được, người bị cái danh hiệu con trai thị trưởng làm mờ mắt cũng không chỉ có một mình cô.

Tôn Tĩnh tuy biết người phụ nữ kia đang nói đỡ cho mình, nhưng sắc mặt vẫn rất khó coi, đầu óc cô ta thẳng đuột, cũng không linh hoạt, nhưng vẫn có thể nhìn ra người phụ nữ này cũng có ý đồ khác với anh Bác của cô ta.

Ngô Bác ngược lại thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: "Đúng vậy, hơn nữa triệu chứng dị ứng của mỗi người cũng khác nhau, biểu hiện của Tiểu Tĩnh chính là cổ xuất hiện tình trạng mẩn đỏ."

Tô Vãn kéo dài giọng, ồ lên một tiếng đầy ẩn ý.

Sợ Tôn Tĩnh làm hỏng kế hoạch của mình, chọc Tô Vãn không vui, không lấy được tiền, Ngô Bác nói với giọng điệu không tốt: "Tiểu Tĩnh, em qua đây ngồi xuống trước đi."

"Vãn Vãn, em cũng đừng nói nữa."

Tô Vãn: "Vậy được rồi, Ngô Bác, nói chứ anh có thể đừng gọi tôi thân mật như vậy được không, dù sao chúng ta cũng chẳng có quan hệ gì cả, anh gọi như thế làm tôi buồn nôn lắm."

Nếu thật sự phải nói có quan hệ gì, thì cùng lắm chỉ là quan hệ giữa người theo đuổi và người được theo đuổi mà thôi.

Vốn dĩ cô dự định đối mặt với sự ân cần của Ngô Bác bằng cách không chủ động, không từ chối để gây chút khó chịu cho Tôn Tĩnh đã trộm quần áo mới của cô, nhưng vừa nhìn thấy dáng vẻ cố tỏ ra thân mật của Ngô Bác là cô lại thấy giận, cô đột nhiên nghĩ thông suốt rồi, khó khăn lắm mới được sống lại một đời, tội gì phải làm khổ bản thân chứ.

Cô quả thực cần phải đi vệ sinh một chuyến, giải quyết xong nhu cầu sinh lý rồi thuận tiện tìm nhân viên tàu hỏa xem có thể giúp cô mua vé về thành phố Thân hay không.

Vẻ mặt Tô Vãn không đổi, nói với người phụ nữ có khuôn mặt trái xoan: "Đồng chí, chúng ta đổi chỗ nhé? Tiện thể cô giúp tôi trông chừng hành lý một chút?"

Nếu cô đã muốn giúp bọn họ như vậy thì cứ ngồi cạnh nhau đi.

Người phụ nữ mặt trái xoan có chút bất ngờ, nhưng cũng không từ chối: "Ồ, được thôi!"

Tô Vãn lịch sự nói cảm ơn, nhướng mày với hai người trước mặt, rồi rời khỏi chỗ ngồi.

Tôn Tĩnh đoán chừng tức muốn chết, vẫn không nhịn được mà hét lên: "Cô đây là không tin tưởng chúng tôi, sợ ai trộm hành lý của cô sao?"

Ngô Bác nghiến răng hàm, dường như rất tức giận, sắc mặt đen sì nói: "Tiểu Tĩnh, bớt nói vài câu đi!"

Cơn giận của anh ta nhìn thì như đang nhắm vào Tôn Tĩnh, nhưng thực ra Tô Vãn đương nhiên biết anh ta đang giận cái gì.

Cô bật cười: "Ừ, tôi đúng là không tin tưởng cô thật, dù sao sáng hôm qua tôi mới quen biết cô mà."

Còn về việc cô ta nghe xong có biểu cảm gì, Tô Vãn cũng chẳng có hứng thú nhìn, rảo bước rời khỏi chỗ ngồi.

Điều Tô Vãn không biết là, sau khi màn kịch bên phía cô dừng lại, một người nào đó ở cách đó không xa cũng buông lỏng trái tim đang căng thẳng, cúi đầu trốn đi.

Sau khi Tô Vãn tìm nhân viên tàu hỏa hỏi xong chuyến xe từ Tinh Thành đến thành phố Thân, cô quay về chỗ ngồi tựa đầu vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, lười để ý đến bọn họ, nghĩ đến việc sắp được trở về, trong lòng sảng khoái vô cùng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc