Tô Vãn làm bộ như chuẩn bị đi rửa mặt, cô lấy khăn mặt ra, đứng dậy đeo chiếc túi vải bố đựng tiền lên vai rồi đi đến trước mặt Tôn Tĩnh. Thế nhưng như thể vừa nhìn thấy điều gì đó, cô đột nhiên dừng bước, lẳng lặng quan sát Tôn Tĩnh.
Thấy Tô Vãn cứ nhìn chằm chằm vào cổ mình, Tôn Tĩnh cảm thấy hơi mất tự nhiên.
Cô ta định dời hành lý trên ghế để ngồi xuống, nhưng Tô Vãn đời nào để cô ta được toại nguyện. Dù sao cô cũng đang muốn phơi bày cái cổ đầy dấu hôn của Tôn Tĩnh cho cả toa xe cùng chiêm ngưỡng mà.
Đợi Tôn Tĩnh cất hành lý xong, Tô Vãn nhanh chân ngồi phịch xuống chỗ của cô ta, ra vẻ như muốn trò chuyện tâm tình: "Này em họ, trên tàu đâu có lạnh, tự nhiên cô quàng khăn làm gì thế?"
Tôn Tĩnh tuy thắc mắc không hiểu mình thành em họ của Ngô Bác từ bao giờ, nhưng thấy anh Bác lén lắc đầu ra hiệu, cô ta cũng không nói gì thêm.
Tô Vãn vừa lớn tiếng trêu chọc, vừa nhanh tay lẹ mắt túm lấy chiếc khăn của Tôn Tĩnh.
Chiếc khăn chỉ quấn hờ một vòng quanh cổ, chất liệu vải sợi tổng hợp trơn bóng lại càng tiếp tay cho cô, thế nên Tô Vãn chỉ cần kéo nhẹ một cái là chiếc khăn đã tuột xuống.
Động tác của Tô Vãn nhanh đến mức không chỉ khiến Tôn Tĩnh ngớ người chưa kịp phản ứng, ngay cả Ngô Bác dù đã linh cảm thấy chuyện chẳng lành và muốn ngăn cản cũng không kịp trở tay.
Những người vừa tỉnh giấc nghe thấy tiếng động đều nhìn sang, thị lực của người thời đại này tuyệt đối vô cùng tốt, hơn nữa nhìn bộ dạng ngây ra như phỗng của Tôn Tĩnh lúc này, cô dám chắc chắn rằng cả toa xe đều có thể nhìn thấy cổ của cô ta.
Cô chính là cố ý nói lớn như vậy, dù sao thì bây giờ toa xe cũng khá yên tĩnh, có không ít người đã tỉnh, cũng chẳng có hình thức giải trí nào khác, cho nên cô mời các vị thưởng thức thật kỹ cái cổ sau màn "rung lắc" trên tàu, hiếm có trong niên đại thuần phác này.
Xung quanh vang lên những tiếng kinh ngạc, tiếng hít hà liên tiếp: "Trời đất ơi!"
Một bác gái ngồi phía sau nhóm Tô Vãn lên tiếng: "Ây da, em họ của con trai thị trưởng à, cô đây là bị muỗi đốt sao?"
Em họ của con trai thị trưởng?
Cách xưng hô này làm Tô Vãn suýt chút nữa bật cười thành tiếng, xem ra bác gái này cũng đã nghe thấy những lời khoác lác vừa rồi của Ngô Bác.
Tôn Tĩnh ngược lại đã phản ứng kịp, lập tức che cổ trừng mắt nhìn Tô Vãn, trả lời: "Ưm... ừ, tối qua bị muỗi đốt, ngứa lắm, cứ không ngủ được, tôi lại không nhịn được gãi vài cái, cổ tôi bị đỏ lên rồi sao?"
Bác gái cảm thán: "Người này, à không, cái miệng của con muỗi này lợi hại thật đấy. Có điều sao tôi chưa từng thấy loại muỗi độc nào xuất hiện vào tháng tư nhỉ?"
Giọng bác gái vừa dứt, xung quanh liền xuất hiện vài tiếng cười trộm, có người giúp đỡ châm chọc Tôn Tĩnh, Tô Vãn đương nhiên cũng không còn đất dụng võ, cô chỉ đành ngồi đó với vẻ mặt vô hại, xem trò cười của Ngô Bác và Tôn Tĩnh đang xanh mét mặt mày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



