Nhưng thế thì đã sao, bây giờ chẳng phải chỉ vì vài câu đường mật của anh ta mà cô đã vội vàng ly hôn rồi ngoan ngoãn đi theo anh ta đấy thôi.
Chỉ tiếc Tô Vãn bây giờ đã là gái một đời chồng.
Một là do Tôn Tĩnh cứ kè kè bên cạnh, hai là do con đàn bà lăng loàn Tô Vãn này vẫn còn làm cao lắm. Ngay cả tối qua lúc chen chúc lên tàu, cô cũng chẳng để hở ra chút cơ hội nào cho anh ta tranh thủ sờ soạng.
Ngô Bác vừa nghĩ ngợi, vừa nấp sau cặp mắt kính, dùng ánh mắt dâm dê quét qua thân hình Tô Vãn.
Không hổ danh là gái đã từng sinh nở, ngực và mông quả thực rất nảy nở.
Ngô Bác ngồi vào vị trí ở giữa vốn là chỗ của Tôn Tĩnh, cố tình ghé sát vào Tô Vãn, nhẹ nhàng nói: "Em mau đi rửa mặt đi, hành lý để anh trông cho."
Đương nhiên, nếu bây giờ cô đưa luôn tiền cho anh ta giữ hộ thì càng tốt hơn nữa.
Sự tiếp cận của anh ta khiến Tô Vãn ghê tởm muốn chết. Cô nghiêng người né tránh, rất muốn nổi đóa rồi bỏ đi, nhưng lại thoáng thấy bóng người đang đi tới từ phía sau.
Người nọ đi đứng chậm chạp, bước chân có vẻ hơi kỳ quặc.
Tô Vãn chợt nhớ ra một chuyện, bèn cố nhịn xuống, siết chặt tay rồi mỉm cười hỏi: "Phải rồi, cô em họ của anh đi đâu rồi?"
Em họ ư? Ngô Bác nhớ rõ mình đã nói với Tô Vãn rằng Tôn Tĩnh là người bà con muốn cùng anh ta về thành phố, chứ đâu có nói là em họ gì đâu.
Chắc là Tô Vãn tự hiểu lầm Tôn Tĩnh là em họ anh ta thôi. Dù sao cũng chỉ là một cách xưng hô, chẳng có vấn đề gì to tát cả.
Ngô Bác đáp: "Em nói Tiểu Tĩnh à? Chắc cô ấy vẫn còn ngồi ở toa ăn. Bên đó không gian thoáng đãng hơn, lại ngửi được mùi cơm nước, cứ để cô ấy ngồi đó hít hà cho đã đi."
Ngô Bác vừa dứt lời thì người cũng đã tới nơi, đó chính là Tôn Tĩnh. Cô ta dựa người sang một bên, nũng nịu trách móc Ngô Bác: "Anh Bác, em về rồi đây. Anh đang nói gì về em thế? Có phải lại nói xấu em không, em nghe thấy hết rồi đấy nhé."
Tôn Tĩnh vừa nói vừa ném cái nhìn đầy vẻ khinh thường về phía Tô Vãn.
Tô Vãn vẫn luôn quan sát cô ta nên đương nhiên cũng nhìn thấy ánh mắt chẳng hề che giấu đó.
Chậc chậc, trong mắt cô ta tràn ngập vẻ mỉa mai, cứ như thể Tô Vãn là một kẻ đáng thương hại vậy. Mà cũng phải thôi, vốn dĩ chỉ vài ngày nữa, toàn bộ tiền bạc của cô đều sẽ bị hai kẻ này cuỗm sạch.
Cô của sau này không phải là kẻ đáng thương thì là gì?
Sao kiếp trước cô lại mù quáng như thế, trong khi người ta thậm chí còn chẳng thèm che giấu dã tâm của mình.
Nhìn chiếc khăn quàng cổ dài trên cổ Tôn Tĩnh cùng sắc mặt có phần hồng hào của cô ta, Tô Vãn cười thầm, hai kẻ này mới sáng sớm tinh mơ mà sung sức thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)