"Ơ? Sao cô lại tháo ra thế?" Cô gái ngồi đối diện tiếc nuối hỏi.
Tô Vãn nhẹ nhàng đáp: "Buộc thế kia hơi bất tiện, lỡ như buộc không chắc, lát nữa chen chúc xuống tàu dễ bị tuột ra lắm, cứ tết hai bím tóc thế này vẫn tốt hơn."
"Cũng phải ha."
Cô gái kia vừa dứt lời thì một giọng nam từ phía sau lưng Tô Vãn vang lên: "Vãn Vãn, em dậy sớm thế?"
Tô Vãn hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén vẻ chán ghét đang chực trào ra trên mặt.
Ngô Bác mặc một chiếc áo khoác kiểu Tôn Trung Sơn màu xanh đen, đeo mắt kính, dáng vẻ thư sinh yếu ớt, trông cũng ra dáng một người có văn hóa đàng hoàng.
Nhưng ai có thể ngờ được anh ta lại là một kẻ lòng mang ý xấu, miệng nam mô bụng một bồ dao găm vô cùng ghê tởm.
Anh ta ngồi xuống chỗ của mình, đặt chiếc bình tông quân dụng trong tay lên bàn trước mặt Tô Vãn rồi mỉm cười ôn hòa.
"Vãn Vãn, hay là bây giờ em đi rửa mặt một chút đi? Anh đã hỏi nhân viên tàu rồi, họ bảo buổi sáng trên tàu không bán cơm hộp, đến trưa anh sẽ đi mua cơm cho em. Nhưng anh vừa xuống toa ăn lấy cho em một bình nước sôi, lát nữa em quay lại thì lấy bánh xốp trong túi anh, uống chút nước nóng ăn tạm nhé.”
“Phải để em chịu đói một bữa thật là thiệt thòi quá, đợi chúng ta về đến Dương Thành là ổn rồi. Bố anh là lãnh đạo thứ hai trong bộ máy chính quyền thành phố, đến lúc đó anh chắc chắn sẽ không để em phải chịu khổ đâu."
Tuy mấy câu cuối Ngô Bác nói rất nhỏ, nhưng ba cô gái ở giường đối diện vừa mới tỉnh dậy đều nghe thấy cả. Họ kinh ngạc há hốc mồm nhìn sang, dường như không ngờ trong toa xe của mình lại ngọa hổ tàng long như thế, đến cả con trai lãnh đạo thành phố cũng có mặt ở đây.
Mặc kệ phản ứng của những người xung quanh, Tô Vãn vẫn bình thản lạnh lùng quan sát, chẳng thèm để ý đến anh ta. Lời nói của tên Ngô Bác này chẳng khác nào tiếng rắm, nghe đã thối mà nghĩ lại càng thấy thối hơn!
Cái gì mà con trai lãnh đạo thứ hai chứ, chém gió, cứ tiếp tục chém gió đi!
Bản thân cô trước đây đúng là ngây thơ đến nực cười! Cô chỉ vì từng đọc qua vài tờ báo, thấy trên đó viết thị trưởng mới nhậm chức ở Dương Thành mang họ Ngô, nên chẳng mảy may nghi ngờ lời nói dối của Ngô Bác, cứ thế ôm một tia hy vọng mong manh mà đi theo anh ta.
Nhưng phải biết rằng trên cả nước này người họ Ngô nhiều vô kể, hiểu không? Chỉ dựa vào cái miệng của Ngô Bác nói bố anh ta là lãnh đạo thành phố thì ông ấy sẽ là bố anh ta thật sao?
Quá ngây thơ!
Tuy Ngô Bác thấy Tô Vãn dường như đang ngẩn người không để ý đến mình, nhưng khi đối diện với cô, trong lòng anh ta vẫn vô cùng hí hửng.
Dù sao thì trước đây khi Tô Vãn mới về nông thôn, anh ta cũng giống như bao nam thanh niên trí thức khác đều rất có cảm tình với cô. Nhưng khi ấy cô gái này mắt cao hơn đầu, chẳng thèm liếc nhìn anh ta lấy một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)