Thấy người đó, Tô Vãn cùng chị em Dương Mai lên tiếng chào hỏi đơn giản. Người đàn ông này mang đậm khí chất nghiêm nghị của một cán bộ, khiến mấy người họ cũng không tiện tán gẫu trong khoang nữa.
Tô Vãn nằm trên giường đọc sách suốt cả ngày. Buổi tối, sau khi ăn xong cơm hộp trên tàu, cô đi ngủ từ sớm.
Khi chìm vào giấc nồng, Tô Vãn lại bắt đầu mơ thấy những cơn ác mộng cứ lặp đi lặp lại không dứt. Rõ ràng mọi chuyện đã qua rồi, nhưng cô vẫn chẳng thể nào quên được…
Không thể quên cảnh tượng bố mắng cô là hạng cầm thú không bằng.
Không thể quên vẻ mặt chán ghét của Phó Bạch Du dành cho mình, và hành động che chở hết mực của anh đối với Phùng Hy Vi.
Không thể quên ánh mắt thương hại mà bạch nguyệt quang Phùng Hy Vi của Thẩm Dân Thụy nhìn cô.
...
Càng không thể quên cảnh tượng những người thân xung quanh thấy chết mà không cứu sau khi cô lâm bệnh.
Vừa về đến đầu làng Tùng Lâm, từ xa anh đã thấy một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi xổm dưới gốc cây đại thụ, lặng lẽ nhìn về phía xa xăm.
Khi đến gần, đó là một cậu bé có ngoại hình như phiên bản thu nhỏ của anh, trông chừng ba bốn tuổi. Lúc này, thằng bé giống như một chú thỏ nhỏ bị bỏ rơi, vành mắt, chóp mũi và hai má đều đỏ ửng.
Nó cất tiếng hỏi nhỏ với giọng nghẹn ngào: "Bố ơi, bao giờ mẹ mới về thăm con ạ?"
Phó Bạch Du bị Tô Vãn tính kế để cưới cô khi anh mới mười tám tuổi.
Lúc đó anh là người lạnh lùng ít nói, nhưng Tô Vãn là người đang muốn trốn tránh việc lao động đã tình cờ tiếp xúc với anh vài lần. Cô nhìn thấu bản chất của anh ngay lập tức, chỉ thấy người này vừa đẹp trai vừa đơn thuần, quan trọng nhất là còn có một công việc sắp nhậm chức, ừm, lừa anh là vừa khéo.
Vốn tính ích kỷ, đương nhiên cô sẽ không quan tâm liệu Phó Bạch Du có tự nguyện cưới mình hay không.
Sau một hồi tính toán, Tô Vãn đã toại nguyện, thuận lợi gả vào nhà họ Phó, cũng thuận lợi cướp mất vị trí giáo viên công xã mà Phó Bạch Du có được lúc bấy giờ.
Sau khi kết hôn, quan hệ giữa hai người đương nhiên là như nước với lửa.
Tô Vãn cảm thấy trước đây Phó Bạch Du từng tỏ thái độ với mình, nên cô nhất định phải trút giận. Nếu Phó Bạch Du đi làm công nhân tạm thời ở nhà máy thép trên huyện không có nhà, cô sẽ trút giận lên những người khác trong nhà họ Phó, tóm lại là phải quậy cho nhà họ Phó gà bay chó chạy mới thôi.
Hơn nữa, cô cũng thấy người nhà họ Phó đều đáng ghét đến chết đi được, đặc biệt là mẹ Phó, chị dâu cả và em gái út.
Mấy người phụ nữ này nhìn cô đâu cũng thấy không vừa mắt. Cô gả đi là để không phải làm việc, vậy mà bọn họ lại cứ suốt ngày tìm việc cho cô làm, thật là phiền phức.
Sau đó cô nghĩ đến chuyện ra ở riêng. Dù sao nhà họ Phó cũng có ba con trai hai con gái, Phó Bạch Du xếp thứ ba, kiểu gì cũng không đến lượt anh phụng dưỡng cha mẹ lúc tuổi già.
Hơn nữa, Tô Vãn vốn nhạy cảm nên có thể cảm nhận được bố mẹ chồng không thích Phó Bạch Du.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



