Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không đến mức đó đâu.
Hơn nữa, lúc Tô Vãn nằm viện, cô có nghe mấy cô y tá nói vợ của bác sĩ Trình cũng là bác sĩ ở bệnh viện số 6.
Nếu không biết thì thôi, chứ đã biết rồi mà sau khi trọng sinh còn sáp lại gần, Tô Vãn chỉ nghĩ đến thôi đã thấy lấn cấn rồi, chính bản thân cô cũng không vượt qua được rào cản tâm lý đó.
Cô ích kỷ nhưng không độc ác. Hơn nữa, một người tốt như anh ta nên sống hạnh phúc, đầu bạc răng long cùng vợ mình, chứ không phải để cô chen chân vào làm hỏng nhân duyên của người ta.
Nếu vậy thì cô thành cái loại người gì rồi?
Tô Vãn dù ở độ tuổi nào cũng vẫn thích một người đến với mình một cách trọn vẹn. Tất nhiên, nếu sau này gặp được người đàn ông tốt và phù hợp, cô mà không nắm lấy thì đúng là kẻ ngốc.
Còn hiện tại, cô không vội. Sau này nếu có kết hôn, cô chắc chắn phải tìm hiểu thật kỹ rồi mới tính tiếp.
Vội vã gả đi, ai biết được thứ chờ đợi mình phía trước có phải là một vực thẳm khác hay không?
Tô Vãn ngượng ngùng lên tiếng: "Nhưng chị Dương ơi, em có con rồi ạ."
Tim Dương Mai thắt lại một cái, thầm kêu không ổn rồi, cô ấy thở dài: "Em kết hôn rồi sao?! Nhưng trông em vẫn còn trẻ thế này, sao đã có con rồi?"
Thật sự là vẻ ngoài của những cô gái xinh đẹp thường rất dễ gây nhầm lẫn, mà Tô Vãn lại là người nổi bật nhất trong số đó. Theo cách nhìn của chị em Dương Mai, Tô Vãn trông chỉ như mới mười tám, mười chín tuổi.
Ban đầu cô ấy cứ ngỡ Tô Vãn là người may mắn vừa xuống nông thôn chưa lâu đã gặp đúng lúc khôi phục kỳ thi đại học để về thành phố nên mới không bị sạm nắng hay khắc khổ như những người đã ở đó nhiều năm, vì thế cũng chẳng mảy may nghĩ đến việc cô đã có đối tượng hay chưa.
Ai mà ngờ được, người ta ngay cả con cũng có rồi!
Tô Vãn mỉm cười: "Vâng, năm nay em đã hai mươi ba tuổi rồi, có con cũng là chuyện bình thường."
Dương Mai lắc đầu thở dài, ôi, thật là đáng tiếc.
"Em về thành phố, thế còn họ thì sao?" Dương Lệ theo bản năng hỏi dồn.
"Ở quê ạ."
Tô Vãn nói như vậy, chắc chắn hai người họ sẽ hiểu chuyện cô đã ly hôn. Cô cũng chẳng có gì phải giấu giếm nên nói thẳng luôn.
Thời kỳ này, những thanh niên trí thức ly hôn để được về thành phố nhiều vô kể, cô cũng không phải loại người dám làm không dám nhận.
Nếu vì chuyện này mà hai người họ coi thường cô, Tô Vãn cũng chẳng cưỡng cầu, dù sao họ cũng chỉ là những người lạ tình cờ gặp gỡ mà thôi.
Dương Mai nghe vậy, nghĩ đến gia đình như nhà họ Trình, chắc chắn họ sẽ không chấp nhận một cô con dâu đã từng ly hôn.
Cho dù con trai họ đã quá lứa lỡ thì, cho dù Tô Vãn có xuất sắc và xinh đẹp đến đâu đi chăng nữa thì cũng không thể. Nghĩ đến đây, Dương Mai càng thêm buồn nản.
Khi cả ba người cứ ngỡ giường tầng dưới còn lại sẽ không có ai đến thì một người đàn ông trung niên đã kịp lên tàu vào vài phút cuối cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









