Tô Vãn cảm thấy có lẽ Phó Bạch Du giận cô vì không bảo vệ tốt đứa bé, nên sau đó anh luôn lạnh lùng, rất ít khi để cô tiếp xúc với con một mình.
Vừa mới sinh con xong, lại do thay đổi nội tiết tố, vốn dĩ đã nhạy cảm dễ nổi nóng nên cô càng thêm tức giận và chán ghét Phó Bạch Du hơn. Dù sao anh thích chăm con thì cứ để anh chăm, Tô Vãn cô đã nói không chăm là sẽ không chăm.
Từ nhỏ cô đã được ông bà nội nuông chiều, lớn lên lại càng ngang ngược, ngay cả khi đã sinh con, cô cũng hoàn toàn không ý thức được trách nhiệm làm mẹ của mình.
Chưa kể, hễ cô chạm vào con trai là nó lại khóc, phiền phức vô cùng. Đúng lúc đó, trường học công xã cấp ký túc xá mới cho mỗi giáo viên, Tô Vãn liền phủi mông bỏ đi luôn.
Vì vậy, đứa trẻ coi như do một tay Phó Bạch Du và chị cả nhà họ Phó chăm sóc nuôi nấng.
Tính theo tuổi mụ, năm nay Phó Bạch Du cũng mới chỉ hai mươi ba tuổi, còn nhỏ hơn Tô Vãn hai tháng. Trên người anh vẫn còn nét thanh tú, sạch sẽ đặc trưng của một thiếu niên.
Tuy nhiên, thời gian anh chăm sóc con cái còn nhiều hơn Tô Vãn rất nhiều, anh cũng đã hoàn toàn nhập vai một người cha. Vì vậy, ở Phó Bạch Du hội tụ hai sắc thái mâu thuẫn là thiếu niên và trách nhiệm, khiến anh trông vừa trẻ trung lại vừa chín chắn.
Lúc này, nhìn thấy con trai mặc chiếc áo mỏng đang khóc mếu máo, anh không khỏi xót xa. Chiếc áo đã giặt đến bạc màu, nhưng đó lại là chiếc áo mà thằng bé thích nhất vì được mẹ mua cho.
Phó Bạch Du cúi người, đưa tay bế chắc Phó Vọng Thư vào lòng. Tay chân đứa trẻ lạnh ngắt.
"Mẹ sẽ về thăm con mà, Tiểu Vọng, đừng khóc."
Phó Vọng Thư rất ít khi khóc. Dù từ nhỏ đến lớn phải tiêm thuốc liên tục, nhưng thằng bé đều rất dũng cảm, chưa từng rơi lệ. Lần này nó khóc rất thương tâm, nó sợ bố cũng giống như mẹ, sẽ không trở về nữa.
Nhưng nó không khóc lóc om sòm, cũng không giống như những đứa trẻ khác khóc lóc lăn lộn trên mặt đất.
Lúc này được Phó Bạch Du bế, nó ngây người nhìn con đường phía trước, lặng lẽ rơi nước mắt. Lông mi đứa trẻ vừa dài vừa cong, đọng đầy những giọt lệ.
Phó Bạch Du ôm con vào lòng, vụng về nhưng dịu dàng vỗ về lưng nó. Một lúc lâu sau, thằng bé mới cúi đầu, thỉnh thoảng lại dùng mu bàn tay lau nước mắt.
Sự ngoan ngoãn ấy khiến trái tim Phó Bạch Du đau nhói, giống như bị thứ gì đó bóp nghẹt, vô cùng khó chịu.
Lần cuối cùng anh thấy con trai khóc là ngày Tô Vãn rời đi. Vì sợ thằng bé không chịu nổi, cũng sợ nó để lại bóng ma tâm lý, bởi thời gian qua Phó Bạch Du đã chứng kiến quá nhiều cảnh tượng con cái đuổi theo quấy khóc khi các nữ thanh niên trí thức rời nhà.
Có người sẽ mủi lòng ở lại thêm một lát, có người lại lạnh lùng đến lạ lùng... Bất kể là cảnh tượng nào thì những chuyện đó đều gây đả kích rất lớn cho đứa trẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

