Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Thần Bếp Xuyên Thành Vợ Béo Của Thanh Niên Trí Thức Cấm Dục Chương 25: Sủi Cảo Nhân Măng

Cài Đặt

Chương 25: Sủi Cảo Nhân Măng

Tô Tâm Vị thở dài nói: "Đều là do tôi không tốt, vô duyên vô cớ liên lụy đến anh. Anh đừng lo, chờ cơn sóng gió này qua đi, chúng ta sẽ tìm cơ hội ly hôn. Sau này khi anh trở về thành phố, sẽ không ai biết những chuyện quá khứ này."

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt Tả Cánh Thành thoáng tối sầm lại. Đôi mắt anh lúc sáng lúc tối, không nhìn ra vui giận, nhưng cũng không đáp lời.

Anh quay lại bàn, cầm cuốn sách Tô Tâm Vị vừa đọc lên. Trong sách có rất nhiều chú thích do anh tự dịch, nhưng vừa mở ra, anh đã thấy có sự thay đổi.

Bản dịch gốc của anh đã bị gạch đi, thay vào đó là mấy chữ mới. Đây không phải là chữ của anh.

Cô tuy đã học xong cấp hai nhưng nguyên chủ lại là một học sinh dốt, làm sao có thể biết ngoại ngữ được?

Nhưng lời đã lỡ nói ra, như bát nước hắt đi, không thể rút lại được. Cô đành phải miễn cưỡng giải thích: "Tôi bình thường khá thích ngoại ngữ, Lục Vân Hiên cũng từng dạy tôi."

Nhưng lời giải thích này thật sự quá gượng ép. Chính Tả Cánh Thành đã từng học bài bản, nhưng nhìn mấy chữ được Tô Tâm Vị sửa lại, rõ ràng là cao hơn trình độ của anh.

Tô Tâm Vị cũng cảm thấy lời nói dối này có lẽ không trót lọt, nên đành đổi chủ đề: "Tôi đi ngủ trước, ngày mai còn phải dậy sớm đi làm nữa."

Nói xong, không chờ Tả Cánh Thành đồng ý, Tô Tâm Vị đã lập tức leo lên giường, kéo chăn trùm kín đầu.

Thấy phản ứng này của cô, cảm giác kỳ lạ trong lòng Tả Cánh Thành càng mạnh mẽ hơn. Nhưng cô đã không muốn nói mình học ngoại ngữ ở đâu, anh cũng không có ý định truy cứu đến cùng.

Anh chưa thấy buồn ngủ nên cầm cuốn sách ngoại ngữ mà Tô Tâm Vị vừa đọc lên, bắt đầu đọc lại.

***

Tô Tâm Vị vừa mới nói muốn đi ngủ sớm, dù chỉ là để đối phó với Tả Cánh Thành, nhưng hôm nay cô thật sự đã bận rộn cả ngày, quả thực rất buồn ngủ.

Cô nằm trên giường, vô thức chìm vào giấc ngủ, ngay cả Tả Cánh Thành lên giường lúc nào cũng không hay biết.

Ngày hôm sau, Tô Tâm Vị dậy rất sớm. Nhưng cô lại bị đánh thức bởi tiếng sột soạt khi Tả Cánh Thành mặc quần áo.

Cô mở mắt ra, nhìn thấy vòng eo rắn chắc và cơ bắp của Tả Cánh Thành, đồng thời nhìn thấy động tác anh thành thạo cài thắt lưng.

Tô Tâm Vị dụi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đã hửng sáng.

Cô mơ màng nhìn Tả Cánh Thành, hỏi: "Anh, cả đêm qua anh không ngủ à?"

Tả Cánh Thành không nhịn được bật cười: "Sao có thể chứ, có lẽ là do đêm qua cô ngủ rất say."

Tô Tâm Vị ngáp một cái, vươn vai nói: "Chắc là tôi ngủ say thật, vậy mà ngủ một mạch đến sáng."

Cô vội vàng rời giường, khoác áo rồi đi thẳng vào bếp lấy nước nóng rửa mặt. Bếp lò ở nông thôn có một ưu điểm, buổi tối rửa sạch nồi, cho nước vào, dùng củi để giữ ấm bếp, thì lúc nào cũng có nước nóng để dùng.

Sau khi Tô Tâm Vị rửa mặt xong, cô bắt đầu làm bữa sáng. Hôm qua ba cô đã mang về hai cây măng theo yêu cầu của cô. Vốn dĩ cô định tự mình xử lý, nhưng mẹ cô xót con, cứ nhất quyết ngăn cản, cuối cùng đành để mẹ cô gọt măng, luộc chín, sau đó ngâm vào một chậu nước lớn.

Tô Tâm Vị rửa sạch măng ngâm trong chậu gỗ hai lần, sau đó vớt ra, dùng dao thái hạt lựu.

Bây giờ đã có măng, cô cắt một ít thịt xông khói thành hạt lựu rồi trộn vào để tăng thêm hương vị. Sau đó, cô lấy một ít bột mì để làm vỏ, gói nhân thịt xông khói và măng vào trong. Những chiếc sủi cảo này hấp lên là ngon nhất.

Gói sủi cảo xong, Tô Tâm Vị lại rang thêm một ít đậu phộng, sau đó giã nhuyễn làm bơ đậu phộng để dùng làm nước chấm.

Hấp sủi cảo chỉ mất khoảng mười phút, cho nên khi mọi người trong nhà họ Tô lần lượt thức dậy thì sủi cảo của Tô Tâm Vị đã chín thơm lừng.

Sủi cảo hấp nhân thịt xông khói và măng, chấm với nước sốt đậu phộng do chính tay con làm đấy. Hương vị đỉnh của chóp, mọi người mau ăn lúc nóng đi. Nhanh tay thì còn, chậm tay thì hết.

Tô Tâm Vị lấy bát đũa ra, mời mọi người dùng bữa sáng.

Nghe cô nói còn cho thịt xông khói vào, ba Tô lập tức cau mày: "Sủi cảo nhân măng của con có ngon hay không còn chưa biết, thế mà còn cho thêm thịt xông khói vào. Con đừng có lãng phí thịt xông khói của ba, đấy là ba để dành đến Tết ăn đấy."

"Ba, ba lo gì chứ? Con chỉ cắt một chút để tăng hương vị thôi. Hơn nữa, còn lâu mới đến Tết Nguyên đán, bây giờ mới là tháng sáu mà." Tô Tâm Vị bất lực nhìn ba Tô.

Tô Tâm Sinh luôn là người thuộc phái hành động. Ngay khi Tô Tâm Vị và ba Tô còn đang đấu khẩu, anh đã bắt chước dáng vẻ của em gái, gắp một chiếc sủi cảo, chấm một lớp bơ đậu phộng đậm đà rồi cho vào miệng.

Ngày thường họ cũng ăn sủi cảo, nhưng thường chỉ chấm với giấm, đây là lần đầu tiên ăn kiểu này.

Chiếc sủi cảo đầu tiên lập tức chinh phục vị giác của Tô Tâm Sinh.

Chưa bao giờ anh nghĩ rằng nước chấm làm từ đậu phộng khi ăn cùng sủi cảo lại ngon đến thế! Cái hương thơm đậm đà và kết cấu béo ngậy này, khiến ngay cả lớp vỏ sủi cảo vốn không có vị gì cũng trở nên ngon lạ thường.

"Ba, Tâm Vị không lãng phí thịt xông khói của ba đâu, món sủi cảo này ngon lắm, cộng thêm loại nước sốt này, thật sự là tuyệt vời! Ngay cả lớp vỏ cũng ngon, con chưa bao giờ ăn món sủi cảo nào ngon như vậy! Quá đỉnh!"

Tô Tâm Sinh liên tục gật đầu, khen không ngớt lời.

Ba Tô có chút ghét bỏ liếc nhìn Tô Tâm Sinh, thờ ơ nói: "Không phải chỉ là sủi cảo thôi sao, có thể ngon đến mức nào chứ? Nhìn cái dáng vẻ chưa thấy sự đời của con kìa, người không biết chắc tưởng nhà họ Tô chúng ta chưa bao giờ cho con ăn no."

Tô Tâm Sinh đang ăn, nghe ba Tô nói vậy, liền gắp mấy cái đặt vào bát ông, rồi lại tiếp tục ăn ngon lành.

Thấy con trai ăn ngon như vậy, ba Tô không nhịn được cũng cầm đũa lên gắp một cái.

Ông cho chiếc sủi cảo vào miệng, hương vị đậm đà và mới lạ lập tức tràn ngập khoang miệng. Đầu tiên là mùi thơm béo ngậy của nước sốt đậu phộng, tiếp theo là lớp vỏ sủi cảo dẻo dai, cuối cùng là nhân sủi cảo mặn mà của thịt xông khói kết hợp với măng giòn sần sật.

"Ừm, ngon đấy. Thật sự rất ngon. Ba chưa bao giờ ăn món sủi cảo nào ngon như vậy! Tay nghề nấu nướng của con gái ba đúng là không phải dạng vừa. Nói là có năng khiếu bẩm sinh cũng không sai, chính là năng khiếu bẩm sinh đấy." Ba Tô không nhịn được phải khen ngợi ngay lập tức.

Nghe ba Tô nói vậy, Tô Tâm Sinh không khỏi bật cười: "Ba, không phải ba nói con chưa từng ăn gì ngon sao?”

Vẻ mặt ba Tô có hơi ngượng ngùng, nói: "Món sủi cảo này không phải đồ ngon bình thường. Tâm Vị, ba không ngờ tay nghề nấu nướng của con lại tốt như vậy! Món này thật sự quá ngon!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc