Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Thần Bếp Xuyên Thành Vợ Béo Của Thanh Niên Trí Thức Cấm Dục Chương 24: Thoa Thuốc Cho Anh

Cài Đặt

Chương 24: Thoa Thuốc Cho Anh

Vẻ mặt Tả Cánh Thành vẫn dịu dàng, bình tĩnh: "Mẹ, không cần đâu ạ, con không vội, mẹ đừng giục Tâm Vị."

Thằng bé này thật tốt bụng, ngoại hình đẹp trai, có học thức lại khiêm tốn hiền lành. Nếu thật sự có thể ở bên Tâm Vị nhà bà, rồi sinh cho bà hai đứa cháu ngoại xinh xắn thì hạnh phúc biết bao.

Mẹ Tô không nhịn được thầm tưởng tượng.

Đúng lúc này, Tô Tâm Vị từ trong phòng tắm đi ra.

Cô dùng một tay lau tóc, nhìn Tả Cánh Thành rồi nói: "Trong nồi vẫn còn nước nóng đấy, anh đi tắm đi."

Tả Cánh Thành gật đầu: "Được."

Vừa nói xong, anh bước ra sân lấy quần áo đã phơi khô trên sào tre vào nhà.

Mẹ Tô nhìn theo bóng lưng Tả Cánh Thành. Thằng bé này có dáng người thẳng tắp, cao lớn, nước da trắng nõn, khuôn mặt như được điêu khắc cẩn thận, vừa tuấn tú lại sáng sủa.

Mẹ Tô quay lại nhìn con gái mình.

Ừm, một khuôn mặt to như cái bánh nướng, vì béo nên các đường nét đều chen chúc vào nhau, ngay cả bộ quần áo rộng thùng thình cũng không che hết được những ngấn mỡ thừa, khiến trông cô càng lùn đi.

Giấc mơ đẹp đẽ mà mẹ Tô vừa tưởng tượng ra lập tức tan thành mây khói.

Thôi bỏ đi, con gái bà không xứng.

Là do bà suy nghĩ nhiều rồi.

Tô Tâm Vị thấy vẻ mặt mẹ Tô cứ thay đổi liên tục, lại còn nhìn mình chằm chằm đầy ẩn ý. Cô bị ánh mắt của bà làm cho hơi sợ, không nhịn được hỏi: "Mẹ, mẹ nhìn con chằm chằm làm gì?"

Mẹ Tô nghĩ đến người con rể đẹp trai như vậy cuối cùng cũng sẽ bay đi, không khỏi cảm thấy chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, bèn tức giận trừng mắt nhìn Tô Tâm Vị: "Nhìn cái gì! Nhìn xem trên người con có mọc ra được bông hoa nào không?"

Tô Tâm Vị bị mẹ lườm mà chẳng hiểu gì, chỉ có thể vừa lau tóc vừa trở về phòng.

Cô dùng sức lau tóc, cảm thấy có chút bơ vơ.

Sách của Tả Cánh Thành được đặt ngay ngắn trên bàn. Tô Tâm Vị nhàm chán lật xem, phát hiện thứ anh đọc lại là một cuốn tiểu thuyết kinh điển viết bằng tiếng Anh.

Kiếp trước Tô Tâm Vị có bằng thạc sĩ, cũng đã qua được cấp sáu tiếng Anh, nên thấy cuốn sách này không quá khó. Dù sao cũng không có TV để xem, không có điện thoại để chơi, cô bèn mở sách của Tả Cánh Thành ra đọc.

Tả Cánh Thành tắm xong, vừa mở cửa đã thấy Tô Tâm Vị đang say sưa đọc cuốn tiểu thuyết nước ngoài, vẻ mặt tập trung lạ thường.

Trong mắt anh lóe lên vẻ nghi hoặc, sắc mặt trầm xuống một chút.

Anh mới học ngoại ngữ được ba năm, mà còn là do gia đình thuê giáo viên người nước ngoài đến dạy, nhưng cũng không thể hiểu hết những tác phẩm kinh điển này. Rất nhiều lần anh phải tra từng từ một, rồi dựa vào vốn ngoại ngữ và trí tưởng tượng của mình để bổ sung ngữ cảnh, mới có thể gắng gượng đọc tiếp.

Nhìn dáng vẻ hết sức tập trung của Tô Tâm Vị, chắc là cô có thể đọc hiểu được không?

Điều này không thể nào, có lẽ cô chỉ đang xem hình minh họa bên trong mà thôi.

Hành động đẩy cửa của Tả Cánh Thành khiến Tô Tâm Vị giật mình. Gương mặt cô thoáng vẻ bối rối, vội vàng đặt cuốn sách xuống bàn, hỏi: "Tôi lật xem sách của anh, chắc không có vấn đề gì chứ?"

Tả Cánh Thành tất nhiên đã nhìn thấy vẻ bất an trong mắt Tô Tâm Vị.

Từ trước đến nay anh vốn là người lạnh lùng, chẳng lẽ suốt ngày giữ vẻ mặt nghiêm túc đã khiến cô có ấn tượng rằng anh là một người đàn ông hung dữ sao?

Mặc dù anh và Tô Tâm Vị không có tình cảm, càng không nói đến chuyện yêu thích, nhưng vì hai người đã đăng ký kết hôn, lại đã phát sinh quan hệ vợ chồng, nên với tư cách là một người đàn ông, anh đương nhiên phải gánh vác trách nhiệm của mình.

Trách nhiệm làm chồng.

Mà trách nhiệm của người chồng, tất nhiên không phải là làm cho vợ mình sợ hãi.

Trong lòng Tả Cánh Thành cảm thấy có chút áy náy, anh dùng giọng điệu ôn hòa nhất có thể nói: "Không sao đâu, cô thích thì cứ đọc."

Nói xong, anh thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Tô Tâm Vị, lấy ra thuốc khử trùng và băng cá nhân mà cô vừa mua ở trạm y tế.

Vết thương trên mặt tuy không nghiêm trọng nhưng vừa rồi rửa bằng nước nóng vẫn thấy khá đau. Nếu ở vùng nông thôn này mà bị mưng mủ hay nhiễm trùng thì sẽ rất phiền phức.

Dù sao cũng đã mua thuốc rồi, không thể để lãng phí được.

Tô Tâm Vị thấy Tả Cánh Thành định xử lý vết thương, vội đứng dậy nói: "Vết thương này ở trên trán, nếu anh không cẩn thận sẽ chạm vào mắt. Anh nằm lên giường đi, để tôi giúp anh."

Tả Cánh Thành gật đầu: "Vậy làm phiền cô."

Vừa dứt lời, anh làm theo lời Tô Tâm Vị, nằm xuống giường.

Tô Tâm Vị lấy thuốc khử trùng ra, dùng bông gòn nhúng vào rồi lau lên trán Tả Cánh Thành. Chất khử trùng được sử dụng lúc này thường là nước ô-xy già, khi thoa lên sẽ gây cảm giác đau rát.

"Anh chịu đựng một chút, sẽ hơi đau đấy." Tô Tâm Vị dùng bông gòn thấm đẫm thuốc, rồi nhẹ nhàng thoa lên.

Khi dung dịch ô-xy già chạm vào vết thương, lập tức phát ra tiếng "xì xì", Tô Tâm Vị nghe thấy mà cũng cảm thấy rát thay.

Nhưng vẻ mặt Tả Cánh Thành lại rất bình tĩnh, thậm chí còn thấy buồn cười.

Anh nghiêm túc nói: "Chỉ là một vết xước nhỏ thôi, nhìn cô căng thẳng quá đấy."

Đây chỉ là một câu nói đùa, nhưng Tô Tâm Vị nghe xong lại cảm thấy có chút đồng cảm.

Cô nhanh chóng dán băng cá nhân lên vết thương. Phải dùng tổng cộng ba miếng băng mới che hết được vùng bị trầy xước. Tả Cánh Thành đẹp trai như vậy, đột nhiên có ba miếng băng dán trên trán, quả thực ảnh hưởng đến ngoại hình.

Tô Tâm Vị nói: "Sau này nếu gặp phải con chó điên Lục Vân Hiên kia, anh đừng để ý tới anh ta nữa, càng không được đánh nhau với anh ta. Hôm nay coi như may mắn, nếu ngộ nhỡ thật sự nguy hiểm đến tính mạng, vậy thì mất nhiều hơn được, trong lòng tôi cũng sẽ áy náy."

Vẻ mặt Tả Cánh Thành bình tĩnh, nói: "Cô đừng suy nghĩ nhiều, trong lòng tôi tự biết, anh ta còn thảm hơn tôi rất nhiều. Hơn nữa, cô là vợ của tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn anh ta bắt nạt cô mà thờ ơ được. Là một người đàn ông thì không thể làm như vậy."

Khi Tô Tâm Vị nghe Tả Cánh Thành nói như vậy, trong lòng càng cảm thấy áy náy hơn.

Nhìn người phải nhìn vào nhân cách. Tả Cánh Thành xứng đáng là một người đàn ông tốt, nhưng chính mình lại làm liên lụy đến anh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc