Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tả Cánh Thành cũng không kìm được gật đầu, nhìn Tô Tâm Vị, nói: "Món sủi cảo này quả thực có hương vị đặc biệt."
Nghe Tả Cánh Thành nói xong, mẹ Tô cũng không nhịn được gắp mười mấy cái sủi cảo trong nồi hấp vào bát của anh.
"Nào, nếu con thấy ngon thì ăn nhiều vào. Con phải làm ruộng vất vả, nên phải ăn ngon hơn một chút."
"Ơ kìa, mẹ phải để lại một ít cho con chứ, mẹ đúng là thiên vị quá rồi đấy." Tô Tâm Sinh không nhịn được lẩm bẩm, nhanh chóng gắp cho mình hai cái.
"Thằng nhãi này, của ba đâu! Con không quan tâm đến ông già này sống chết thế nào đúng không?” Ba Tô cũng giật lấy một cái trong bát của Tô Tâm Sinh.
Tô Tâm Vị ăn sáng trong không khí vui vẻ rồi cùng Tả Cánh Thành đến điểm thanh niên tri thức để tiếp tục làm việc.
Khi hai người ở riêng với nhau, cô vẫn cảm thấy có chút xấu hổ, may là Tả Cánh Thành không phải là người nói nhiều nên cả hai cũng không cần vất vả tìm chủ đề để trò chuyện.
Khi đến điểm thanh niên tri thức, Tô Tâm Vị bước vào phòng bếp như ngày hôm qua.
Vốn dĩ định tiếp tục chuẩn bị bữa ăn hôm nay, nhưng không ngờ trong căng tin đã có người.
Người này không ai khác chính là Kiều Thanh.
Thấy Tô Tâm Vị tới, sắc mặt Kiều Thanh lập tức lạnh đi, nói: "Hôm nay để tôi nấu ăn. Đội trưởng Vương nói tay nghề nấu ăn của cô rất tốt. Hôm nay đúng lúc phải muối dưa chua cho căng tin, cô đi muối dưa chua đi."
Muối dưa chua cũng được coi là công việc ở căng tin, Tô Tâm Vị gật đầu: "Được."
Muối dưa chua nghe có vẻ không phải việc gì vất vả, nhưng muối dưa cho căng tin lại không giống như muối một, hai hũ cho gia đình.
Dưa chua ở căng tin phải được muối trong những chiếc thùng lớn. Tô Tâm Vị tìm đến sân sau, nơi muối dưa, ở đó có rất nhiều bắp cải đã được phơi héo. Cô mang theo muối hạt, ớt, tỏi, bắt đầu công việc.
Bên kia, Kiều Thanh bắt đầu nấu ăn sau khi Tô Tâm Vị rời đi.
Sở dĩ hôm nay cô ta muốn đổi vị trí cho Tô Tâm Vị thực ra là ý của ba cô ta, Kiều Phú Quý. Theo lời ông ta, khi Tô Tâm Vị đến bếp làm việc, không chỉ nhận được gấp đôi công điểm mà còn được hưởng suất ăn đặc biệt. Cái suất ăn đặc biệt kia đơn giản biết bao, chỉ có vài món, thêm một món canh. Chuyện tốt như vậy, đương nhiên phải giành cho mình trước, đời nào đến lượt con mập chết tiệt như Tô Tâm Vị?
Trong đầu Kiều Thanh đắc ý thầm nghĩ, sau đó lấy ra một con gà sống. Không sai, đồ ăn của suất đặc biệt hôm nay phải ngon hơn hôm qua, phải làm thịt một con gà mái. Món này đều là để chiêu đãi Bí thư Tôn, nhưng sau khi cô ta làm xong, ba cô ta nhất định sẽ bảo cô ta đến ăn cùng, như vậy cô ta cũng có thể ăn thịt gà, uống canh gà.
Đáng tiếc hôm nay anh Vân Hiên không biết vì sao lại không tới làm việc, nếu anh ta tới, cô ta sẽ để lại nửa bát canh gà cho anh ta nếm thử.
Trong lòng Kiều Thanh vui vẻ nghĩ ngợi, vừa bắt đầu đun nước giết gà. Cô ta không có tay nghề khéo léo nhưng sinh ra ở nông thôn nên đã quen làm đủ loại việc như đun nước, giết gà, nấu cơm, mấy chuyện này dễ như trở bàn tay.
Về phần đồ ăn của thanh niên tri thức lại càng đơn giản hơn. Hôm nay không có đồ ăn ngon, ngay cả thịt cũng không có, chỉ có đậu phụ và bắp cải. Hầm bắp cải và đậu phụ thì bọn họ vẫn phải ăn ngon lành.
Kiều Thanh chẳng mấy chốc đã nấu cơm xong, chặt gà thành từng miếng lớn, cho vào nồi hầm, sau đó bận rộn nấu món bắp cải hầm đậu phụ cho thanh niên tri thức.
Tô Tâm Vị ở phía bên kia không biết Kiều Thanh đang toan tính gì, chẳng bao lâu sau cô đã làm xong một thùng dưa chua lớn, cả người mồ hôi đầm đìa.
Hơn nữa, muối dưa cần rất nhiều muối hạt. Dùng loại muối này để xoa lên dưa cải sẽ làm dưa thấm vị từ trong ra ngoài, nhưng nếu tay tiếp xúc với muối hạt lâu, tất nhiên sẽ có cảm giác đau rát.
Cuối cùng cũng đến giờ ăn trưa, Tô Tâm Vị rửa tay rồi đi đến căng tin.
Cô lấy khay ăn rồi múc cơm, sau đó đi xếp hàng lấy thức ăn.
Khi các thanh niên tri thức nhìn thấy người phục vụ đồ ăn hôm nay không phải là Tô Tâm Vị mà là Kiều Thanh, ai nấy đều thấy kỳ lạ, bắt đầu ghé tai nhau thì thầm.
"Ôi, sao hôm nay người chia đồ ăn lại là Kiều Thanh? Chẳng phải cô mập sẽ nấu và chia đồ ăn cho chúng ta sao?”
"Đúng vậy, sao mỗi ngày đều đổi người vậy? Món thịt kho hôm qua ngon như vậy, bây giờ nghĩ lại vẫn còn thèm, chỉ hận không thể được ăn mỗi ngày."
"Đúng đấy, tôi xuống nông thôn ở thôn Bình An này mấy năm rồi, đồ ăn do cô mập nấu thực sự là món ngon nhất tôi từng ăn. Nếu có thể ăn cơm cô ấy nấu mỗi ngày, tôi tình nguyện ở lại đây cả đời."
"Ôi, anh đúng là đồ ham ăn, không nên ở lại đây cả đời đâu. Anh nên cưới cô mập mới đúng, như thế thì sau này anh có thể ăn đồ ăn do cô ấy nấu bất cứ khi nào anh muốn, chẳng cần phải xếp hàng."
"Chà, anh nói đúng đấy, đáng tiếc là Tả Cánh Thành đã nhanh chân hơn. Nếu biết cô mập nấu ăn ngon như vậy từ sớm, lúc cô ấy và Lục Vân Hiên hủy hôn, lẽ ra tôi nên đi cầu hôn luôn mới phải."
"Anh đúng là một kẻ tham ăn, sự tham lam của anh làm tôi ngạc nhiên đấy, thậm chí còn sẵn sàng bán mình để đổi lấy bữa ăn."
"Chuyện này thì sao chứ, con người sống là để ăn mà."
Mấy thanh niên tri thức nghe xong không nhịn được bật cười.
Những lời này tất nhiên cũng lọt vào tai Kiều Thanh.
Đồ ăn hôm qua Kiều Thanh ăn mặn chát, cũng không biết tại sao những người này lại thích đồ ăn của Tô Tâm Vị đến vậy.
Một món ăn như vậy, làm sao có thể khiến người ta thèm ăn được?
Nếu là trước đây, khi đã quen ăn dưa muối, thì một bữa đậu phụ hầm bắp cải không dầu không mỡ cũng không sao. Nhưng hai ngày qua chỉ ăn những bữa cơm ngon lành do Tô Tâm Vị nấu, đột nhiên nhìn thấy món này, sự chênh lệch tâm lý không phải là nhỏ, ai có thể chịu đựng được?
Những thanh niên tri thức này đột nhiên cảm thấy tức giận.
Đến khi ngồi xuống, cho bắp cải và đậu phụ vào miệng, chỉ có vị như lá bắp cải già, thậm chí không có vị dầu hay muối. Đơn giản là không thể diễn tả bằng hai chữ "khó ăn".
Lúc này Tô Tâm Vị cũng đi tới ăn cơm. Khi đến lượt cô, Kiều Thanh liếc cô một cái, thậm chí còn không cho cô bã đậu phụ mà chỉ múc cho cô một thìa lớn lá bắp cải vàng úa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


