Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy Lục Vân Hiên bị đánh thê thảm như vậy, trong lòng bà ta dâng lên một nỗi sợ hãi.
"Vân Hiên! Vân Hiên, con không sao chứ?" Mẹ Lục không dám dây dưa với mẹ Tô nữa, vội vàng chạy tới đỡ Lục Vân Hiên, vừa khóc vừa la: "Giết người! Nhà họ Tô các người định giết người à? Tôi phải đi tìm đại đội! Tôi phải đi tìm đại đội ngay bây giờ!"
Một nụ cười mỉa mai xuất hiện trên môi Tô Tâm Sinh.
Anh giống như một con sư tử đang vờn con mồi, lạnh lùng nhìn chằm chằm mẹ Lục, nghiến răng nói: "Đi đi, vừa hay tôi cũng đang muốn đến đại đội hỏi cho ra lẽ, xem rốt cuộc vì sao Kiều Phú Quý lại ép Tả Cánh Thành và em gái tôi đi đăng ký kết hôn."
Lời này vừa thốt ra, một tia hoảng sợ và hoảng loạn xẹt qua đôi mắt vốn đã bầm tím của Lục Vân Hiên.
Nếu Tô Tâm Sinh đến đại đội làm vỡ lở chuyện này, Bí thư Kiều nhất định sẽ giận chó đánh mèo lên người hắn. Hắn vẫn còn đang mong Bí thư Kiều tìm cách giúp mình đóng học phí. Vấn đề này tuyệt đối không thể ầm ĩ đến tai Bí thư Kiều được.
Lục Vân Hiên nhanh chóng cân nhắc lợi hại, cuối cùng quỳ sụp xuống trước mặt Tô Tâm Sinh và mẹ Tô.
"Anh Tâm Sinh! Tôi thật sự biết mình sai rồi! Nhưng tôi thực sự không ra tay với Tâm Vị! Xin anh hãy tha cho tôi! Sau này tôi sẽ không bao giờ trêu chọc Tâm Vị nữa!" Vừa nói, Lục Vân Hiên suýt nữa đã dập đầu lạy hai người.
Thấy con trai bị đánh đến mức này, mẹ Lục sợ đến không nói nên lời.
Mẹ Tô thấy vậy cũng nắm tay Tô Tâm Sinh lại, nhỏ giọng nói: "Tâm Sinh, thôi được rồi, đánh cũng đã đánh, coi như trút giận cho em gái con. Chúng ta không thèm so đo với loại người thối nát này."
Nghe mẹ Tô cuối cùng cũng mủi lòng, Lục Vân Hiên vội hùa theo: "Anh Tâm Sinh, anh đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với chúng tôi."
Tô Tâm Sinh nhìn bộ dạng hèn hạ của Lục Vân Hiên, trong lòng chán ghét tột độ, liền đẩy mạnh hắn ra, lạnh lùng nói: "Lần này tha cho cậu! Lần sau nếu còn dám bắt nạt em gái tôi, tôi sẽ không tha cho thứ ăn bám như cậu đâu! Trước kia chiều cậu, để em gái tôi bị gọi tới quát lui là vì nó thích! Nhưng bây giờ em gái tôi đã kết hôn rồi, nếu cậu còn dám la lối om sòm, tôi sẽ đánh cho cậu rụng hết răng!"
Lục Vân Hiên liên tục hứa hẹn: "Tôi không dám nữa! Tuyệt đối không dám nữa."
"Cút!" Tô Tâm Sinh lạnh lùng liếc hắn, quát lên.
Sau đó, Lục Vân Hiên vội vàng kéo mẹ Lục, lồm cồm bò dậy rồi cút khỏi nhà họ Tô, bộ dạng thảm hại như chó nhà có tang.
Đi được vài bước, mẹ Lục mới hoàn hồn. Bà ta tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Nhà họ Tô quá đáng thật! Họ làm con bị thương, không những không bồi thường tiền thuốc men mà còn đánh con ra nông nỗi này! Tội nghiệp con trai của mẹ! Đúng là khinh người quá đáng! Mẹ phải đi kiện với bí thư đại đội! Để bí thư đại đội phân xử cho chúng ta!"
Lục Vân Hiên nghe vậy càng tức điên.
Hắn lạnh lùng liếc xéo mẹ Lục, vừa mở miệng đã động đến vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt. Hắn cố nén cơn đau, nghiến răng nói: "Đủ rồi! Mẹ đừng nói nữa! Nếu không phải mẹ cứ nhất quyết đến tận cửa nhà người ta gây sự, con có bị đánh như vậy không? Mẹ còn muốn gây sự tới trước mặt Bí thư Kiều nữa à! Nhà họ Tô không biết từ đâu đã biết chuyện giữa con và Kiều Thanh, lúc này chúng ta gây sự trước mặt Bí thư Kiều, nếu hủy hoại danh tiếng của Kiều Thanh, khiến Bí thư Kiều chán ghét, thì con lấy đâu ra tiền mà đi học?"
"Mẹ đúng là tóc dài não ngắn, suýt nữa thì bị mẹ hại chết! Trong khoảng thời gian này mẹ an phận cho con, đừng có đi chọc tức nhà họ Tô nữa!" Lục Vân Hiên tức giận trừng mắt nhìn mẹ Lục, vừa nói vừa đe dọa.
Trong lòng mẹ Lục vẫn vô cùng bất mãn, nhưng thấy Lục Vân Hiên thật sự nổi giận, bà ta cũng không dám hó hé thêm, chỉ có thể đỡ con trai đến trạm y tế của thôn để bác sĩ băng bó vết thương.
Lần này tốn mất năm tệ, mẹ Lục đau lòng muốn chết, trong bụng đã thầm rủa mười tám đời tổ tông nhà họ Tô.
Tả Cánh Thành ngồi xuống, nhưng Tô Tâm Vị thì không.
Cô bưng bát trứng của mình lên, đổ thẳng vào bát của Tả Cánh Thành.
Chiếc bát lớn của anh lập tức đầy ắp, gần như sắp tràn ra ngoài.
Anh ngước mắt lên, nhìn Tô Tâm Vị với vẻ ngỡ ngàng.
Tô Tâm Vị mỉm cười, nói: "Ăn trứng chưng đường nâu dễ tăng cân lắm, tôi đã mập thế này rồi, không dám ăn nữa. Hôm nay anh bị thương chảy máu, cần bồi bổ, anh ăn đi."
Tả Cánh Thành vừa đi ăn tối về, nhưng đồ ăn trong căng tin của điểm thanh niên tri thức chẳng có mấy chất bổ, bữa ăn hôm nay có thể coi là ngon nhất, nhưng với một người đàn ông cao hơn 1 mét 8 thì ăn bấy nhiêu đó vẫn không đủ no. Nhiều thanh niên tri thức đói đến mức mặt vàng như nghệ, người gầy rộc.
Chỉ là vài quả trứng thêm một bát nước đường, Tả Cánh Thành có thể ăn hết mà không hề cảm thấy áp lực.
Nhưng nếu ăn cả phần của Tô Tâm Vị, anh lại thấy có chút áy náy.
"Cô vẫn nên ăn một chút đi, dù chỉ một miếng cũng được." Tả Cánh Thành ngước mắt nhìn Tô Tâm Vị, khuyên nhủ.
Tô Tâm Vị lắc đầu: "Tối nay tôi được ăn suất đặc biệt, lại còn ăn cùng lãnh đạo nên no lắm rồi. Anh ăn đi, tôi thật sự không đói, mà tôi lại đang muốn giảm cân, cho tôi ăn cũng lãng phí."
Nói xong, Tô Tâm Vị cất bát của mình đi, rồi vào phòng bếp.
Sau khi rửa bát xong, cô đun nước nóng rồi đi tắm.
Tả Cánh Thành không còn cách nào khác, đành phải ăn hết bát trứng chưng đường nâu lớn. Ở nông thôn thời này, trứng chưng đường nâu là của ngon vật lạ, nhưng Tả Cánh Thành đến từ thành phố, điều kiện gia đình khá giả nên khi phải ăn nhiều trứng như vậy cùng một lúc, anh cảm thấy hơi ngán.
"Cánh Thành, con cứ để bát ở đó là được. Con bé Tâm Vị chết tiệt đó lại đi đâu rồi? Ngay cả rửa bát cho con mà nó cũng không biết à? Thế này thì sao làm vợ người ta được chứ?"
Mẹ Tô vừa từ bên ngoài vào, tình cờ thấy Tả Cánh Thành đang rửa bát, liền mắng yêu Tô Tâm Vị một câu.
Tả Cánh Thành vội nói: "Mẹ, mẹ nói quá lời rồi, bát của con sao lại bắt cô ấy rửa được? Con tự rửa được mà. Tâm Vị đang đi tắm."
Mẹ Tô nghe Tả Cánh Thành trả lời như vậy, càng thêm quý mến anh. Nhìn là biết Tả Cánh Thành xuất thân từ gia đình tử tế, lại là người có học, nhưng may là không hề ra vẻ ta đây.
Tuy nhiên, trong lòng bà lại trào dâng một nỗi ưu tư. Một người như vậy, liệu có thật sự ở lại thôn Bình An này cả đời với Tâm Vị được không? Nếu sau này anh muốn trở về thành phố, thì Tâm Vị nhà bà phải làm sao đây?
Tả Cánh Thành đương nhiên không biết mẹ Tô đang nghĩ gì, thấy sắc mặt bà không vui, anh bèn hỏi: "Chuyện bên ngoài thế nào rồi ạ?"
Anh là người gây ra rắc rối, nhưng lại để mẹ vợ đứng ra giải quyết, nghĩ thế nào cũng thấy xấu hổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
