Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Thần Bếp Xuyên Thành Vợ Béo Của Thanh Niên Trí Thức Cấm Dục Chương 16:

Cài Đặt

Chương 16:

Mẹ Tô lúc này mới sực nhớ ra, vội hỏi: "Thế con muốn ăn gì? Để mẹ làm nhanh cho."

Tô Tâm Vị xua tay: "Mẹ cứ đi rửa rau đi, để con tự làm là được rồi, con có phải khách khứa gì đâu."

Đang nói chuyện thì Tả Cánh Thành đã rửa mặt xong, bước vào bếp. Anh nhìn Tô Tâm Vị, rồi lại nhìn mẹ vợ, lịch sự hỏi: "Cần con giúp gì không?"

Tô Tâm Vị nhanh nhảu đáp: "Vậy anh giúp em nhóm lửa nhé. Em làm cơm chiên trứng, ăn xong mình cùng đi làm."

Mẹ Tô vốn xót con gái, định tranh làm, nhưng nghe thấy con gái sai bảo con rể, bà lập tức thức thời xách xô đi rửa rau, nhường không gian riêng tư cho đôi vợ chồng son.

Tả Cánh Thành ngồi xuống trước bếp lò, thực hành lại những gì Tô Tâm Vị đã dạy hôm qua. Anh lấy một nắm lá tre khô nhét vào buồng đốt, quẹt diêm ném vào. Lá tre khô bắt lửa rất nhanh, bùng lên ngọn lửa vàng rực. Đợi lửa bén, anh khéo léo thêm vài cành củi nhỏ, rồi đến những khúc củi lớn hơn. Chẳng mấy chốc, ngọn lửa đã cháy đượm, liếm quanh đáy nồi.

Tô Tâm Vị múc nước tráng nồi, thấy bếp nóng lên nhanh chóng, cô mỉm cười khen ngợi: "Anh học nhanh đấy, tiến bộ vượt bậc luôn."

Khóe môi Tả Cánh Thành khẽ nhếch lên một chút gọi là đáp lại, nhưng ý cười chưa bao giờ chạm đến đáy mắt.

Tối qua mẹ Tô nấu cơm dư khá nhiều. Tô Tâm Vị cho một ít mỡ lợn vào chảo nóng, đợi mỡ tan chảy rồi đập bốn quả trứng vào, đảo nhanh tay.

Trứng vừa chín tới, cô đổ phần cơm nguội vào, dùng muôi tán tơi hạt cơm, đảo đều cùng trứng. Khi hạt cơm săn lại, cô nêm chút muối, nước tương cho dậy mùi, cuối cùng rắc một nắm hành lá thái nhỏ xanh mướt vào. Mùi thơm của trứng, hành và cơm chiên quyện vào nhau, tỏa ra ngào ngạt cả gian bếp.

Tô Tâm Vị dọn cơm chiên trứng ra bàn, gọi cả nhà vào ăn sáng.

"Tâm Vị, sao cơm chiên trứng em làm còn ngon hơn cả mẹ làm thế này!" Tô Tâm Sinh vừa ăn vừa tấm tắc khen, lùa cơm vào miệng liên tục như sợ ai tranh mất.

"Em cũng nấu y hệt mẹ thôi mà. Chắc do anh ăn cơm mẹ nấu mãi nên chán, giờ đổi tay người nấu nên thấy lạ miệng thôi." Tô Tâm Vị khiêm tốn đáp.

Nghe vậy, Tả Cánh Thành đang ăn bỗng ngước mắt lên, lén liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý, nhưng rồi lại cúi đầu tiếp tục bữa ăn mà không nói gì.

"Ba, anh hai, hôm nay hai người định làm gì?" Tô Tâm Vị hỏi.

"Anh vẫn đi kiếm công điểm như mọi khi thôi. Còn ba thì định lên núi xem có bẫy được con thú rừng nào không." Tô Tâm Sinh trả lời thay ba.

Tô Tâm Vị nhìn ba Tô, dặn dò: "Ba ơi, nếu lên núi thấy măng thì ba nhớ đào một ít về nhé. Tối con đi làm về sẽ làm sủi cảo nhân măng cho cả nhà ăn."

Muốn ăn thịt thỏ hay gà rừng thì còn phải trông chờ vào vận may, chứ măng tre trên núi thì nhiều vô kể, chuyện này với ba Tô dễ như trở bàn tay.

"Làm sủi cảo không phải dùng hẹ với cải thảo mới ngon sao? Măng mà cũng làm nhân sủi cảo được à?" Tô Tâm Sinh thắc mắc.

Tô Tâm Vị khẳng định chắc nịch: "Sủi cảo nhân măng ngon hơn nhân hẹ với cải thảo gấp trăm lần ấy chứ! Mọi người cứ chờ đấy, tối nay con trổ tài cho mà xem, đảm bảo ăn là ghiền."

Tô Tâm Sinh nghe vậy liền quay sang ba Tô hối thúc: "Ba, ba nghe Tâm Vị đi. Đào cho nó mấy cây măng, tay nghề con bé dạo này đỉnh lắm, làm gì cũng ngon."

Ba Tô lườm con trai: "Ba còn lạ gì tính mày! Có lúc nào ba không chiều ý con bé đâu mà cần mày nhắc!"

Tô Tâm Vị đi bên trái, Tả Cánh Thành đi bên phải. Vốn dĩ xuất phát cùng nhau, nhưng Tả Cánh Thành chân dài bước rộng, chỉ vài bước đã bỏ xa cô một đoạn. Nhận ra vợ mình đang tụt lại phía sau, anh tế nhị giảm tốc độ, chờ cô theo kịp.

Cứ thế, người đi nhanh kẻ đi chậm, cuối cùng cũng đến nơi cùng lúc.

Vừa bước vào sân, Tô Tâm Vị đã chạm mặt Kiều Thanh. Ánh mắt cô lập tức trở nên sắc lạnh. Trong lòng cười khẩy một tiếng, cô định đi thẳng vào bếp, coi như không thấy ả ta.

Nhưng vừa bước đến cửa, giọng nói chua loét của Kiều Thanh đã vang lên sau lưng: "Thanh niên tri thức Tả, hôm nay anh đi ủ phân đi."

Ủ phân, nói trắng ra là đi hót phân, trộn phân.

Đây là công việc nặng nhọc và bẩn thỉu nhất, thường chỉ dùng để trừng phạt những người lười biếng hoặc mắc lỗi. Thế mà Kiều Thanh lại dám phân công cho Tả Cánh Thành làm việc này. Rõ ràng là cố tình gây khó dễ.

Tô Tâm Vị tức giận, sắc mặt sa sầm, cô quay phắt lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Kiều Thanh.

Kiều Thanh tất nhiên nhận ra sự phẫn nộ của cô. Trên môi ả thoáng hiện nụ cười đắc ý, thậm chí còn hất cằm khiêu khích: "Sao thế? Tô Tâm Vị, cô đau lòng à? Hôm qua cô đến đây nấu cơm cho anh ta, hay là hôm nay cô cũng đi hót phân giúp anh ta luôn đi?"

Tô Tâm Vị thừa hiểu Kiều Thanh đang ghi thù chuyện bị đội trưởng Vương khiển trách hôm qua. Cô làm việc trong bếp, Kiều Thanh không thể giở trò phá hoại được nên mới chuyển mục tiêu sang Tả Cánh Thành để trút giận.

Tả Cánh Thành lạnh lùng liếc Kiều Thanh một cái, rồi quay sang nhìn Tô Tâm Vị, trầm giọng nói: "Tôi tự làm được việc của mình, không cần cô ấy giúp."

Kiều Thanh hừ lạnh: "Thế thì tốt. Hôm nay chỉ tiêu của anh là năm mươi cân, nếu không đủ thì nhịn cơm nhé."

Tả Cánh Thành thờ ơ gật đầu, không thèm đôi co.

Tô Tâm Vị bước vào bếp, trong đầu hiện lên hình ảnh Tả Cánh Thành ngồi đọc sách đêm qua. Đôi bàn tay thon dài, cao quý ấy lẽ ra phải lướt trên phím đàn, cầm bút viết văn, vậy mà giờ đây lại phải đi làm cái việc bẩn thỉu như hót phân. Một cảm giác chua xót, bất lực dâng lên trong lòng cô.

Vừa vào đến bếp, cô lại đụng ngay mặt Lục Vân Hiên.

Thấy Tô Tâm Vị thực sự đến làm việc ở căng tin, Lục Vân Hiên bật cười mỉa mai.

Tô Tâm Vị không phải là nguyên chủ nhu nhược ngày xưa, cô lập tức đáp trả: "Anh cười cái gì?"

Lục Vân Hiên cũng vừa nghe thấy cuộc đối thoại bên ngoài, hắn sấn lại gần cô, hạ giọng đầy vẻ ác ý: "Vất vả lắm mới vớ được một thằng đàn ông chịu lấy mình, hèn gì mà xót xa thế. Phải giữ cho chặt vào, nếu nó không chịu nổi khổ mà bỏ chạy thì đời này cô coi như ế chỏng chơ, chẳng ma nào thèm rước đâu, đúng không?"

Nhìn cái bản mặt tiểu nhân đắc chí của hắn, Tô Tâm Vị chỉ thấy buồn nôn. Cô không hề tức giận, ngược lại còn nở nụ cười khinh bỉ: "Lục Vân Hiên, anh ăn cơm chùa nhà tôi bao nhiêu năm nay, giờ trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng. Anh cứ đợi đấy, những gì anh nợ tôi, tôi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời."

Lục Vân Hiên vốn là kẻ sĩ diện hão. Sở dĩ hắn chịu hạ mình lợi dụng nhà họ Tô suốt bao năm qua là vì nhà họ Tô hiền lành dễ bắt nạt, và quan trọng hơn là Tô Tâm Vị trước kia luôn ngoan ngoãn phục tùng, coi hắn như trời, chưa bao giờ dám nói nặng một câu, luôn tìm mọi cách bảo vệ cái lòng tự trọng rẻ tiền của hắn.

Trong thâm tâm, Lục Vân Hiên không chỉ khinh thường mà còn chán ghét Tô Tâm Vị đến tận cổ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc