Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Thần Bếp Xuyên Thành Vợ Béo Của Thanh Niên Trí Thức Cấm Dục Chương 15:

Cài Đặt

Chương 15:

Hai người xa lạ, chỉ vì một đêm lầm lỡ mà thành vợ chồng, liệu có thể thân thiết đến mức nào? Có điểm chung gì để nói? Có chủ đề gì để bàn luận?

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Tô Tâm Vị gần như lục tung ký ức của cả hai kiếp sống, nhưng đầu óc vẫn trống rỗng, hoàn toàn không biết phải mở lời ra sao cho bớt ngượng ngập.

Ngay lúc cô đang vắt óc suy nghĩ, giọng nói trầm ấm của Tả Cánh Thành vang lên, phá vỡ bầu không khí gượng gạo:

"Tôi vào được chứ?"

Tô Tâm Vị giật mình tỉnh mộng, vội vàng ngước mắt lên, vô tình va phải ánh nhìn sâu thẳm như mực của anh.

Tim cô hẫng đi một nhịp vì căng thẳng, miệng lắp bắp: "Mời... mời vào, anh mau vào đi..."

Nói xong, cô suýt cắn phải lưỡi mình.

Trời ạ! Cô đâu còn là thiếu nữ mười sáu, mười tám tuổi ngây thơ nữa. Chẳng phải chỉ là ngủ cùng một người đàn ông thôi sao? Tại sao lại hoảng loạn đến mức này! Thật là mất mặt quá đi mất! Tô Tâm Vị âm thầm ảo não, tự trách bản thân trong lòng.

Tả Cánh Thành tuy bên ngoài tỏ vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh, nhưng thực ra nội tâm cũng chẳng khá hơn cô là bao. Nếu Tô Tâm Vị chịu nhìn kỹ, cô sẽ phát hiện vành tai của người đàn ông này cũng đang đỏ ửng lên một cách đáng ngờ.

Tô Tâm Vị cúi đầu, nhanh tay giũ phẳng chiếc chăn, lí nhí nói: "Tư thế ngủ của tôi không tốt lắm, anh nằm phía ngoài nhé? Mỗi người đắp một cái chăn, anh thấy có được không?"

Tả Cánh Thành gật đầu: "Sao cũng được. Nhưng tôi hay thức khuya đọc sách, sẽ phải bật đèn, có ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô không?"

Tô Tâm Vị lắc đầu liên tục: "Không sao đâu, anh cứ tự nhiên, cứ thoải mái theo ý mình là được."

Nói xong, cô vội vàng chui tọt vào trong chăn như một con rùa rụt cổ.

Chiếc giường này được đóng bằng gỗ nguyên khối rất chắc chắn, nhưng khi Tô Tâm Vị leo lên, vạt giường vẫn phát ra tiếng kêu "cót két" khe khẽ.

Tô Tâm Vị cảm thấy mình đã thất thố quá nhiều lần trong tối nay, xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nào gặp ai, dứt khoát kéo chăn trùm kín đầu, giả chết.

Tả Cánh Thành dường như không để ý đến tiếng động nhỏ đó. Anh mở túi hành lý mà Tô Tâm Vị đã mang về giúp, lấy quần áo treo vào phần tủ cô đã dọn sẵn, sau đó lấy sách vở đặt lên bàn.

Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, anh ngồi xuống, bắt đầu chăm chú ghi chép.

Đây là lần đầu tiên Tô Tâm Vị nằm chung giường với một người đàn ông trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo. Dù đã nhắm mắt, nhưng cô thật sự không vô tư đến mức có thể lăn ra ngủ ngay được.

Cô trùm chăn kín mít một lúc lâu, không nghe thấy tiếng động Tả Cánh Thành lên giường, bèn không nhịn được mà len lén nhấc một góc chăn lên, hé mắt nhìn ra ngoài.

Vừa nhìn, cô đã thấy bóng lưng thẳng tắp của Tả Cánh Thành bên bàn học. Dáng ngồi của anh nghiêm túc và tập trung cao độ. Từ góc độ của Tô Tâm Vị, cô có thể thấy rõ đường nét khuôn mặt nhìn nghiêng của anh.

Phải thừa nhận rằng, người đàn ông này được ông trời quá mức ưu ái. Chỉ một góc nghiêng thôi cũng đủ thấy đường quai hàm sắc sảo, sống mũi cao thẳng, một vẻ đẹp hoàn hảo đến mức siêu thực.

Cái đẹp luôn khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Ngắm nhìn Tả Cánh Thành đọc sách, viết chữ cũng là một loại hưởng thụ thị giác.

Ngay cả bàn tay của anh cũng đẹp đến lạ lùng. Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, cân đối và mạnh mẽ.

Trong đầu Tô Tâm Vị không khỏi nảy ra suy nghĩ: Một đôi tay đẹp như thế này lẽ ra phải dùng để cầm bút, đánh đàn hay vẽ tranh, chứ không phải để về nông thôn cuốc đất, nhóm lửa. Thật sự là phí phạm của trời.

Hôm nay Tô Tâm Vị đã chạy đôn chạy đáo cả ngày, từ lên núi hái rau đến làm bánh rán, cơ thể vốn dĩ nặng nề đã mệt rã rời. Ngắm nhìn anh một lát, cơn buồn ngủ ập đến, cô mơ màng thiếp đi lúc nào không hay.

Mãi đến mười hai giờ đêm, Tả Cánh Thành mới tắt đèn lên giường.

Giường rất rộng, tư thế ngủ của Tô Tâm Vị lại rất dè dặt. Cô cuộn tròn người lại như con tôm luộc, nép sát vào góc trong cùng, không biết là cố ý nhường không gian cho anh hay muốn giữ khoảng cách an toàn.

Nhưng khoảng cách này lại vừa vặn khiến anh cảm thấy thoải mái, không quá gần gũi thân mật.

Bản tính anh vốn lạnh nhạt. Kết hôn với Tô Tâm Vị, thứ nhất là để có lý do ở lại thôn Bình An kiếm đủ công điểm, thứ hai là vì trách nhiệm của một người đàn ông – anh đã lấy đi sự trong trắng của cô thì phải chịu trách nhiệm.

Nếu ngay từ đầu Tô Tâm Vị đã tỏ ra quá nhiệt tình hay thân thiết, anh thật sự không biết mình có thể giữ được vẻ mặt bình thản để ứng phó hay không. Như thế này là tốt nhất.

Tả Cánh Thành nằm xuống.

Chiếc giường lớn chia làm hai nửa, ở giữa vẫn còn một khoảng trống mênh mông. Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào khoảng không gian ấy, như một ranh giới vô hình nhưng đầy ý nhị giữa hai người vợ chồng mới cưới.

Tả Cánh Thành vốn ngủ không sâu, nhưng nghĩ đến ngày mai còn phải ra đồng làm việc nặng, anh buộc mình gạt bỏ mọi tạp niệm, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Tô Tâm Vị bị tiếng gà gáy đánh thức. Cô quờ tay lấy chiếc đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, nheo mắt nhìn. Mới năm giờ sáng.

Người dân quê thường dậy rất sớm. Mới năm giờ sáng mà không gian đã rộn ràng tiếng động. Tiếng gánh nước kẽo kẹt, tiếng múc nước rào rào, tiếng các bà các cô trò chuyện rì rầm, tiếng quẹt diêm nhóm lửa, tiếng nồi niêu va chạm lạch cạch... Tất cả những âm thanh ấy, dù xa hay gần, dù to hay nhỏ, đều hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng bình dị đặc trưng của miền thôn dã, chậm rãi đánh thức thính giác của Tô Tâm Vị.

Cô không tài nào ngủ tiếp được nữa.

Tô Tâm Vị quay đầu sang, bất ngờ đối diện với một đôi mắt đen láy, sâu thẳm đang mở to nhìn mình.

Cô giật nảy mình, suýt chút nữa thì hét toáng lên.

Kiếp trước cô độc thân suốt ba mươi năm, đùng một cái trên giường xuất hiện một người đàn ông, quả thật cô vẫn chưa thể thích ứng kịp.

Cũng may phản xạ của cô khá nhanh, lý trí kịp thời ùa về nhắc nhở cô đã xuyên không và đã kết hôn. Tô Tâm Vị nuốt tiếng hét vào trong, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, gượng cười nói:

"Chào buổi sáng. Tôi làm anh thức giấc à?"

Phải công nhận người đàn ông này sinh ra để làm người mẫu, mặc gì cũng đẹp. Tô Tâm Vị cũng tinh ý nhận ra chất liệu quần áo anh mặc đều là loại tốt.

Biết trước việc mặc đồ ngủ sẽ dẫn đến cảnh thay đồ ngượng ngùng vào buổi sáng, đêm qua Tô Tâm Vị đã khôn khéo mặc nguyên bộ đồ thường ngày đi ngủ. Dù có chút khó chịu, nhưng cô tự nhủ mình cần thời gian để làm quen với cuộc sống hôn nhân này.

Cô đứng dậy, nói: "Tôi đi đun nước, nấu bữa sáng đây. Lát nữa chúng ta cùng đi làm nhé."

Căng tin của thanh niên tri thức chỉ phục vụ hai bữa trưa và tối, không bao gồm bữa sáng. Dân làng thường ăn tại nhà, còn thanh niên tri thức nếu không muốn đói thì phải tự túc.

Tô Tâm Vị bước vào bếp thì thấy mẹ Tô cũng vừa dậy.

Bà chưa bao giờ thấy con gái mình dậy sớm thế này, không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Đúng là gái đã có chồng có khác nha! Mẹ nuôi con hơn hai mươi năm, trừ lúc con còn đỏ hỏn đòi bú sữa, chưa bao giờ thấy con dậy sớm thế này đâu."

Lời này nghe cứ như thể cô vì mê mẩn Tả Cánh Thành mà thay đổi tâm tính vậy.

Tô Tâm Vị cạn lời, chỉ biết cười trừ: "Mẹ nói gì thế, con đã hứa với đội trưởng Vương hôm nay đi làm rồi mà. Chẳng lẽ lại để mẹ dậy nấu cơm hầu con mãi sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc