Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Thần Bếp Xuyên Thành Vợ Béo Của Thanh Niên Trí Thức Cấm Dục Chương 17:

Cài Đặt

Chương 17:

Thế nhưng, kẻ mà hắn luôn coi như rác rưởi dưới chân nay lại dám thay đổi thái độ, dùng giọng điệu lạnh lùng để mỉa mai hắn. Điều này khiến cái tôi của Lục Vân Hiên bị tổn thương nghiêm trọng, cơn giận bùng lên dữ dội.

Hắn trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi rít lên: "Con mụ béo chết tiệt này! Cô nói cái gì? Cô dám bảo ai là đồ ăn bám hả?"

Bị chọc đúng chỗ ngứa, Lục Vân Hiên không kiềm chế được mà động tay động chân, hắn đẩy mạnh Tô Tâm Vị một cái.

Tô Tâm Vị chọc giận hắn chính là để chờ khoảnh khắc này.

Thứ Lục Vân Hiên coi trọng nhất chính là cái danh tiếng "thanh niên tri thức" đạo mạo của hắn. Hắn đã tốn bao công sức dàn dựng màn kịch bắt gian để hủy hôn một cách danh chính ngôn thuận, vừa rũ bỏ được cô vừa giữ được cái tiếng thơm không vong ân phụ nghĩa.

Hắn muốn đứng trên đỉnh cao đạo đức sao? Được thôi, cô sẽ kéo hắn xuống bùn.

Cú đẩy của Lục Vân Hiên không quá mạnh, nhưng Tô Tâm Vị mượn đà lùi lại hai bước rồi loạng choạng ngã phịch xuống đất, vẻ mặt đau đớn tột cùng.

Tiếng động lớn lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người đang chờ phân công việc trong sân. Cảnh tượng đập vào mắt họ là Lục Vân Hiên hung hăng đẩy ngã Tô Tâm Vị.

Đặc biệt là Tả Cánh Thành, ánh mắt anh lập tức sắc lại như dao.

Tô Tâm Vị lén nhéo đùi mình một cái đau điếng, ép nước mắt trào ra. Cô ngước nhìn Lục Vân Hiên với vẻ mặt không thể tin nổi, vừa khóc vừa gào lên:

"Lục Vân Hiên! Mặc dù chúng ta đã hủy hôn, nhưng dù sao nhà họ Tô chúng tôi cũng đã cưu mang giúp đỡ anh bao nhiêu năm nay, không có tình cũng phải có nghĩa chứ? Anh đã hủy hôn với tôi rồi, làm sao tôi có thể tiếp tục cho anh vay tiền đi học đại học được nữa! Ba mẹ tôi cũng sẽ không đồng ý đâu! Sao anh có thể vì không vay được tiền mà ra tay đánh tôi như thế?"

Hắn không ngờ con ngốc Tô Tâm Vị này lại dám hủy hoại thanh danh của hắn trước mặt bàn dân thiên hạ như vậy.

Mất hết lý trí, hắn lao tới túm lấy cổ áo Tô Tâm Vị, định xốc ngược cô lên để dằn mặt.

Thế nhưng, hắn dùng sức giật mạnh một cái, Tô Tâm Vị vẫn ngồi trơ ra đó, không hề nhúc nhích.

Lục Vân Hiên âm thầm vận nội công, thử lần thứ hai, kết quả vẫn y nguyên.

Tại sao con mụ béo này lại nặng như tảng đá thế này!

Lục Vân Hiên nghiến răng, dồn hết sức bình sinh giật mạnh lần cuối cùng. Lần này, không những không nhấc nổi Tô Tâm Vị lên mà hắn còn bị phản lực làm cho mất đà, ngã chỏng vó ra phía sau. Cú ngã mạnh đến mức hắn phải rên lên một tiếng đau đớn.

Hai lần đầu Lục Vân Hiên hì hục kéo, đám thanh niên tri thức và dân làng xung quanh đã phải cố nhịn cười. Đến lần cuối cùng khi hắn ngã lăn quay ra đất, mọi người không thể kìm nén được nữa, tiếng cười rộ lên khắp sân.

Tả Cánh Thành vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, anh bước tới, đưa tay về phía Tô Tâm Vị.

Tô Tâm Vị đặt tay mình vào lòng bàn tay to lớn của anh. Tả Cánh Thành chỉ cần dùng một chút lực nhẹ nhàng đã kéo cô đứng dậy một cách dễ dàng.

Sự tương phản rõ rệt này càng làm cho Lục Vân Hiên thêm phần bẽ mặt. Tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên:

"Cái tên Lục Vân Hiên này nhìn thì thư sinh nho nhã, hóa ra chỉ là đồ trói gà không chặt, yếu nhớt như gà rù. Đúng là chỉ được cái mã trai bao."

"Mấy năm nay công điểm nhà hắn toàn do nhà họ Tô kiếm giúp, nếu không dựa vào nhà vợ thì đừng nói là đi học, e là hai mẹ con hắn đã chết đói từ lâu rồi."

"Chuẩn luôn! Không nói đâu xa, chuyện hắn được học hành, được tiến cử đi thi đại học, có cái nào mà không nhờ công lao của nhà họ Tô? Đã ăn cháo đá bát hủy hôn với con gái người ta, giờ còn mặt dày đi vay tiền nữa. Đúng là vừa muốn làm đĩ vừa muốn lập đền thờ!"

"Bao nhiêu năm nay không biết hắn đã bòn rút bao nhiêu tiền của nhà họ Tô rồi. Đã dứt tình thì cũng nên trả lại tiền cho người ta chứ, da mặt đâu mà dày thế không biết!"

Nghe những lời mỉa mai châm chọc đó, khuôn mặt vốn tỏ vẻ hiền lành của Lục Vân Hiên vặn vẹo đi vì hung dữ. Hắn tức đến phát điên, lồm cồm bò dậy, chỉ thẳng mặt Tô Tâm Vị gào lên:

"Tao hỏi vay tiền mày bao giờ! Con khốn nạn này!"

Lục Vân Hiên nghiến răng ken két, từng chữ thốt ra đầy hận thù.

Tả Cánh Thành lập tức cau mày, chắn trước mặt Tô Tâm Vị, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống Lục Vân Hiên, trầm giọng cảnh cáo: "Đồng chí Lục, đề nghị anh ăn nói cho lịch sự."

"Đáng lẽ tôi không nên nói ra, tôi biết anh đã dặn tôi phải giữ bí mật, nhưng bây giờ ba mẹ tôi chắc chắn sẽ không đồng ý cho anh vay tiền nữa đâu. Tôi cầu xin anh đừng ép tôi nữa..."

Tô Tâm Vị co rúm người lại, giả vờ sợ hãi tột độ trước sự hung hãn của Lục Vân Hiên, vừa nói vừa nấc lên từng tiếng nghẹn ngào.

Câu nói này vừa thốt ra, Tả Cánh Thành cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó sai sai.

Tuy thời gian tiếp xúc chưa nhiều, nhưng ấn tượng của anh về Tô Tâm Vị là một cô gái dám yêu dám hận, tính tình thẳng thắn bộc trực. Cái dáng vẻ yếu đuối, khóc lóc van xin đầy "kịch nghệ" này chắc chắn không phải bản chất thật của cô.

Tả Cánh Thành chợt hiểu ra: Cô vợ nhỏ của anh đang gài bẫy Lục Vân Hiên.

Trong đáy mắt anh thoáng hiện lên ý cười, cảm thấy chuyện này cũng khá thú vị. Anh đứng chắn trước mặt Tô Tâm Vị, từ trên cao nhìn xuống Lục Vân Hiên đang điên tiết, lạnh lùng bồi thêm một đòn chí mạng:

"Đồng chí Lục, chúng ta đều là người cùng thôn, nếu anh thực sự túng thiếu đến mức không có gì ăn, tôi có thể cho anh mượn tạm ít tiền để sống qua ngày. Nhưng mong anh đừng làm khó Tâm Vị nữa. Dù cô ấy có sai lầm trong quá khứ, nhưng cô ấy không nợ anh, và cho tới tận bây giờ, cô ấy chưa bao giờ nợ anh bất cứ điều gì."

Những lời nói lạnh lùng, cộng với thái độ nghiêm nghị, chính trực của Tả Cánh Thành chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng vào mặt Lục Vân Hiên giữa thanh thiên bạch nhật.

Đám thanh niên tri thức xung quanh nhìn Lục Vân Hiên bằng ánh mắt vừa khinh bỉ vừa thương hại.

Có người còn thì thầm to nhỏ: "Biết trước hủy hôn với nhà họ Tô sẽ đói rã họng thế này thì thà chịu đựng cưới Tô Tâm Vị còn hơn..."

Câu nói đó như giọt nước tràn ly, nghiền nát chút tôn nghiêm đàn ông cuối cùng còn sót lại của Lục Vân Hiên.

Sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng, cực kỳ khó coi. Đôi mắt hắn đỏ ngầu hằn lên những tia máu, nhìn chằm chằm vào Tô Tâm Vị đang núp sau lưng Tả Cánh Thành như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Hắn hận không thể biến ánh mắt thành dao găm để băm vằm cô ra trăm mảnh.

Tất nhiên Tô Tâm Vị nhận ra ánh nhìn chết chóc đó. Cô ló đầu ra, không ngần ngại tặng cho hắn một nụ cười khiêu khích đầy ngạo nghễ.

"Phựt!" Sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu Lục Vân Hiên đứt phăng. Máu nóng dồn lên não, hắn gầm lên như một con thú bị thương, lao tới định lôi Tô Tâm Vị ra:

"Con khốn kiếp! Tao phải đánh chết mày!"

Nhưng nắm đấm của hắn còn chưa kịp chạm vào sợi tóc của Tô Tâm Vị thì đã bị chặn đứng.

Tả Cánh Thành nhanh như cắt nắm chặt lấy cổ tay hắn, siết mạnh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc