Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không sai, món mì này thực sự rất ngon! Sợi mì không bị nát hay vón cục, có độ dai dẻo, lại thoang thoảng mùi thơm đặc trưng của rau rừng. Ngay cả loại rau rừng ăn kèm cũng mềm và giòn không thể tả.
Tả Cánh Thành thấy ba người nhà họ Tô rất hài lòng với món ăn của cô, không hiểu sao trong mắt anh lại ánh lên niềm vui. Anh quay đầu nhìn Tô Tâm Vị, nói: “Anh vừa ăn ở nhà ăn rồi, không đói đâu, em cứ ăn đi.”
Nhưng Tô Tâm Vị lại lắc đầu: “Anh là đàn ông, chỉ ăn hai cái bánh rán và một bát cháo làm sao no được? Ngày mai anh phải ra đồng làm việc, mau ăn đi, không ăn no sao có sức làm việc. Em làm trong bếp, nếu đói có thể ăn bất cứ lúc nào.”
Nghe Tô Tâm Vị nói xong, ba Tô và mẹ Tô cũng vội vàng phụ họa: “Tâm Vị nói đúng đấy, Cánh Thành, con mau ngồi xuống ăn đi. Từ giờ chúng ta là người một nhà, không cần khách sáo, không ăn no sao làm việc được?”
Tả Cánh Thành thật sự chưa ăn no, đành phải ngồi xuống, nhìn ba Tô và mẹ Tô rồi nói: “Ba, mẹ, con và Tâm Vị kết hôn vội vàng, chưa chuẩn bị gì cả. Đợi khi con xin nghỉ phép lên huyện, con sẽ báo tin về nhà, nhờ gia đình gửi ít tiền xuống, những thứ cần mua con sẽ mua đủ. Mọi người cứ gọi con là Cánh Thành là được rồi.”
Tô Tâm Vị không ngờ Tả Cánh Thành, một người chồng bất đắc dĩ, lại nói ra những lời như vậy.
Ngay từ đầu, cô là người đã liên lụy đến anh, làm sao còn không biết điều mà bắt người ta mua đồ, thậm chí còn phải báo tin về nhà để gia đình gửi tiền xuống?
Tô Tâm Vị lập tức lo lắng, liều mạng nháy mắt với ba mẹ.
Ba Tô và mẹ Tô lập tức hiểu ý, vội vàng nói: “Cánh Thành à, con cứ ăn mì đi, để nguội sẽ bị vón lại, không ngon đâu. Nhà chúng ta tuy không giàu có nhưng những thứ cần thiết đều đã có, phòng mới cũng đã được trang trí xong, chăn ga gối đệm đều là đồ mới, con có thể vào ở luôn. Còn việc mua sắm thì trước mắt chưa cần, chuyện còn lại con cứ thương lượng với Tâm Vị là được.”
Tả Cánh Thành nghe ba Tô nói xong, khẽ gật đầu, sau đó mới bắt đầu ăn mì.
Vừa rồi ở nhà ăn là bánh rán rau rừng, bây giờ về nhà lại là mì rau rừng.
Tả Cánh Thành vốn tưởng rau rừng sẽ có mùi vị giống nhau, nhưng không ngờ chúng lại hoàn toàn khác biệt.
Rau rừng trong bánh rán đã được cắt nhỏ, chiên cho đến khi vàng giòn, khi ăn chỉ có thể ngửi thấy mùi thơm mà không cảm nhận được độ dẻo dai.
Không sai, món mì này thực sự rất ngon! Sợi mì không bị nát hay vón cục, có độ dai dẻo, lại thoang thoảng mùi thơm đặc trưng của rau rừng. Ngay cả loại rau rừng ăn kèm cũng mềm và giòn không thể tả.
Tả Cánh Thành thấy ba người nhà họ Tô rất hài lòng với món ăn của cô, không hiểu sao trong mắt anh lại ánh lên niềm vui. Anh quay đầu nhìn Tô Tâm Vị, nói: “Anh vừa ăn ở nhà ăn rồi, không đói đâu, em cứ ăn đi.”
Nhưng Tô Tâm Vị lại lắc đầu: “Anh là đàn ông, chỉ ăn hai cái bánh rán và một bát cháo làm sao no được? Ngày mai anh phải ra đồng làm việc, mau ăn đi, không ăn no sao có sức làm việc. Em làm trong bếp, nếu đói có thể ăn bất cứ lúc nào.”
Nghe Tô Tâm Vị nói xong, ba Tô và mẹ Tô cũng vội vàng phụ họa: “Tâm Vị nói đúng đấy, Cánh Thành, con mau ngồi xuống ăn đi. Từ giờ chúng ta là người một nhà, không cần khách sáo, không ăn no sao làm việc được?”
Tả Cánh Thành thật sự chưa ăn no, đành phải ngồi xuống, nhìn ba Tô và mẹ Tô rồi nói: “Ba, mẹ, con và Tâm Vị kết hôn vội vàng, chưa chuẩn bị gì cả. Đợi khi con xin nghỉ phép lên huyện, con sẽ báo tin về nhà, nhờ gia đình gửi ít tiền xuống, những thứ cần mua con sẽ mua đủ. Mọi người cứ gọi con là Cánh Thành là được rồi.”
Ba Tô và mẹ Tô lập tức hiểu ý, vội vàng nói: “Cánh Thành à, con cứ ăn mì đi, để nguội sẽ bị vón lại, không ngon đâu. Nhà chúng ta tuy không giàu có nhưng những thứ cần thiết đều đã có, phòng mới cũng đã được trang trí xong, chăn ga gối đệm đều là đồ mới, con có thể vào ở luôn. Còn việc mua sắm thì trước mắt chưa cần, chuyện còn lại con cứ thương lượng với Tâm Vị là được.”
Tả Cánh Thành nghe ba Tô nói xong, khẽ gật đầu, sau đó mới bắt đầu ăn mì.
Vừa rồi ở nhà ăn là bánh rán rau rừng, bây giờ về nhà lại là mì rau rừng.
Tả Cánh Thành vốn tưởng rau rừng sẽ có mùi vị giống nhau, nhưng không ngờ chúng lại hoàn toàn khác biệt.
Rau rừng trong bánh rán đã được cắt nhỏ, chiên cho đến khi vàng giòn, khi ăn chỉ có thể ngửi thấy mùi thơm mà không cảm nhận được độ dẻo dai.
Việc cô và Tả Cánh Thành đi đăng ký kết hôn chỉ là kế sách tạm thời. Hiện tại đã là năm 1976, Tả Cánh Thành là thanh niên tri thức đến từ thành phố, chắc chắn anh sẽ không chôn chân cả đời ở cái thôn Bình An này. Dù là chuyển công tác hay chờ đến ngày khôi phục thi đại học để trở về thành phố, tương lai của anh đều vô cùng rộng mở. Cô không muốn làm hòn đá ngáng đường, làm lỡ dở tiền đồ của người khác.
Càng không muốn mặt dày mày dạn lừa dối ai đó để trói buộc họ cả đời.
Hơn nữa, là một người hiện đại từng trải qua giáo dục bậc đại học, cô thật sự rất khó chấp nhận việc phải chung sống cả đời với một người mà mình không hề có chút tình cảm nào.
Đã có cơ hội sống lại ở thời đại này, cô phải lên kế hoạch thật cẩn thận, tận dụng luồng gió cải cách sắp tới để gầy dựng sự nghiệp cho riêng mình.
Tất nhiên, những suy nghĩ sâu xa này Tô Tâm Vị sẽ không nói cho ba mẹ biết.
Cô chỉ ngoan ngoãn gật đầu, dịu dàng nói: "Ba mẹ, anh hai, sau chuyện của Lục Vân Hiên, con đã trưởng thành hơn nhiều rồi. Con có thể tự suy nghĩ độc lập, con muốn sống một cuộc đời thoải mái, mọi người đừng lo lắng quá."
Thấy vẻ mặt kiên định của Tô Tâm Vị, lời nói đâu ra đấy, rõ ràng rành mạch, ba Tô và mẹ Tô cũng yên tâm phần nào.
Sau trận ầm ĩ với Lục Vân Hiên, con gái họ dường như đã hoàn toàn lột xác. Không chỉ trở nên tự lập, quyết đoán hơn mà còn hiểu chuyện và tháo vát hơn hẳn.
Cũng chẳng biết đây là phúc hay là họa.
Tô Tâm Vị trở về phòng, lau khô tóc rồi chỉnh trang lại giường chiếu. Cô vừa mới dọn dẹp xong thì cánh cửa phòng kẹt mở, Tả Cánh Thành bước vào.
Anh cũng vừa tắm xong, mái tóc đen nhánh vẫn còn vương hơi nước ẩm ướt. Trên người anh chỉ mặc độc một chiếc áo may ô trắng và chiếc quần đùi màu xanh quân đội.
Dáng người anh đẹp đến mức phạm quy. Chỉ cần đứng đó, anh đã cao gần bằng khung cửa, thân hình thẳng tắp như cây tùng cây bách, đôi chân thon dài săn chắc. Khuôn mặt tuấn tú, khôi ngô tựa như đóa hoa cao ngạo trên đỉnh núi tuyết, ai nhìn thấy mà chẳng ngẩn ngơ. Ngay cả Tô Tâm Vị cũng phải lén lút nuốt nước bọt.
"Anh... anh tắm xong rồi à?"
Nhớ lại chuyện xảy ra đêm đó, vành tai Tô Tâm Vị đỏ bừng lên. Sợ bản thân thất thố, cô vội vàng cúi đầu, hỏi một câu cho có lệ.
Tả Cánh Thành gật đầu, đáp lại bằng một âm tiết ngắn gọn: "Ừ."
Giọng nói của anh trầm thấp, mang theo từ tính và sự êm dịu đặc trưng của phái mạnh, nghe êm tai như tiếng đàn cello kéo nhẹ trong đêm.
Tô Tâm Vị bỗng nhiên cứng họng, không biết phải nói gì tiếp. Cô ngước mắt nhìn anh, rồi lại cảm thấy không ổn, vội vàng cúi đầu xuống. Tóm lại là chân tay luống cuống, vừa xấu hổ vừa thấp thỏm không yên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)