Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong miệng Lục Vân Hiên vẫn còn đang nhai chiếc bánh rán giòn thơm, nhưng trong lòng lại dấy lên nghi ngờ. Anh ta quen biết con mụ béo Tô Tâm Vị bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy cô xuống bếp, sao tay nghề nấu ăn của cô lại tốt đến như vậy?
Thực ra, mọi âm thanh ồn ào bên ngoài đều lọt vào tai Tô Tâm Vị.
Cô vốn định làm bánh rán xong sẽ về nhà, nhưng đội trưởng Vương lại nhiệt tình mời cô ở lại ăn tối. Tả Cánh Thành cũng muốn ở lại, anh không biết đường về nên muốn cô đi cùng, Tô Tâm Vị đành đồng ý.
Nhưng danh tiếng của cô hiện tại quá “nổi”, Tô Tâm Vị cũng lười ra ngoài nghe những lời đồn thổi, nên lấy hai chiếc bánh, múc một bát cháo bột ngô, rồi ngồi ăn luôn trong bếp.
Vừa ăn xong, Tả Cánh Thành đã xuất hiện ở cửa bếp đợi cô.
Anh chỉ im lặng nhìn Tô Tâm Vị, không nói câu nào.
Tô Tâm Vị không muốn để anh đợi lâu, lập tức húp nốt chỗ cháo trong bát, rửa sạch sẽ rồi cất đi, sau đó đi đến cửa nói: “Chúng ta về nhà thôi.”
Tả Cánh Thành gật đầu, cầm lấy chiếc gùi và chiếc rìu của cô rồi đi theo.
Hai người im lặng suốt chặng đường, lặng lẽ bước đi trên con đường nhỏ.
Nhà họ Tô cách khu nhà của thanh niên tri thức không xa, đi bộ hơn mười phút đã về tới nơi.
Vừa vào cửa, mẹ Tô đã vội vã chạy ra đón: “Con nhóc hư hỏng này, cả chiều nay con chạy đi đâu đấy? Gọi ăn cơm cũng không thấy bóng dáng! Mẹ đã đi tìm khắp nửa cái thôn này rồi!”
Tô Tâm Vị vừa định mở miệng, Tả Cánh Thành đi phía sau đã lên tiếng trước: “Mẹ, cô ấy đến khu thanh niên tri thức tìm con. Hôm nay con được phân công nấu ăn ở nhà ăn, con không biết nấu nên cô ấy đã giúp con.”
“Con?” Mẹ Tô nghi ngờ nhìn Tô Tâm Vị, “Con biết nấu ăn từ bao giờ?”
Bởi vì con gái lúc mới sinh ra đã ốm yếu, nên từ nhỏ đã được cưng chiều, thậm chí còn thương hơn cả con trai, chưa bao giờ phải xuống bếp chứ đừng nói đến việc ra đồng.
“Đương nhiên là con biết rồi, chỉ là con lười thôi. Con nấu ăn ngon lắm đấy, ngay cả đội trưởng Vương và lãnh đạo từ huyện xuống cũng hết lời khen ngợi. Đội trưởng Vương còn bảo ngày mai con bắt đầu đến nhà ăn làm việc, cho con công điểm của hai người luôn.” Tô Tâm Vị cố tình nói với vẻ đắc ý.
“Con nhóc này, con nói vớ vẩn gì đấy, cho dù con thật sự biết nấu ăn, người ta cũng không thể cho con công điểm gấp đôi được.” Mẹ Tô bật cười nói.
Nhưng Tả Cánh Thành đang đứng sau lại trầm giọng nói: “Những gì cô ấy nói đều là sự thật. Tay nghề nấu ăn của cô ấy quả thực rất tốt, đội trưởng Vương cố ý mời cô ấy đến làm việc trong nhà ăn vì muốn lấy lòng các lãnh đạo ở huyện.”
Lời này vừa nói ra, không chỉ mẹ Tô, mà cả ba Tô và Tô Tâm Sinh đang làm việc trong sân cũng không khỏi ngước mắt lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn anh. Thanh niên tri thức Tả này có khuôn mặt tuấn tú, vẻ mặt nghiêm túc, trông là người đáng tin cậy, chắc hẳn sẽ không bịa chuyện.
“Phản ứng của mọi người là sao thế? Con biết nấu ăn thì có gì lạ à? Con cũng có chút năng khiếu mà, món gì chỉ cần nhìn một lần là có thể tự làm được. Lượng dầu và muối cũng được kiểm soát vừa phải. Hôm nay con còn lên núi hái mấy loại rau rừng tươi ngon, thấy mọi người không tin, để con thể hiện tài năng cho mọi người xem.”
Nói xong, Tô Tâm Vị mang số rau rừng còn lại vào bếp.
Đồ ăn trong nhà ăn đều được phân theo khẩu phần. Đối với một người đàn ông cao lớn như Tả Cánh Thành, chỉ ăn hai cái bánh rán và một bát cháo bột ngô chắc chắn là chưa no, nên Tô Tâm Vị định nấu thêm một phần cho anh.
Bởi vì ba Tô và Tô Tâm Sinh đều là những người chăm chỉ, chịu khó nên nhà họ Tô tuy không giàu có nhưng hoàn cảnh gia đình vẫn khá giả. Nếu nguyên chủ không bị tên khốn Lục Vân Hiên làm cho mê muội, đi trợ cấp cho nhà họ Lục thì cuộc sống của nhà họ Tô còn có thể tốt hơn nữa.
Loại rau rừng tươi ngon này không chỉ để làm bánh rán mà còn có thể dùng để làm trứng rán hoặc salad.
Nhưng Tô Tâm Vị lại không làm hai món đó. Tối nay, cô định làm một món gì đó đặc biệt để ra mắt gia đình, cũng là để củng cố tâm lý, giúp họ sau này sẽ không quá ngạc nhiên khi thấy cô nấu những món ngon khác.
Tô Tâm Vị tìm một ít bột mì trắng, sau đó cho rau rừng vào cối giã nhuyễn cùng với gừng, tỏi, tiêu, rồi vắt lấy nước cốt.
Tiếp đó, cô thêm nước rau rừng vào bột, khuấy đều rồi bắt đầu nhào.
Sau khi nhào bột xong, cô kéo bột thành những sợi mì dài và mỏng rồi chần qua nước sôi.
Khi mì đã chín, Tô Tâm Vị lại hâm nóng nước canh gà còn sót lại từ buổi trưa, chần thêm một ít rau rừng cho vào tô, chan nước canh gà lên trên, rắc chút hành lá cắt nhỏ. Một bát mỳ canh gà rau rừng nóng hổi đã hoàn thành.
“Đến đây nào, con đã nấu mỳ canh gà rau rừng, mọi người lại đây ăn thử đi.” Tô Tâm Vị bưng mì từ bếp ra bàn, lớn tiếng mời gọi.
Người nhà họ Tô vẫn còn đang bán tín bán nghi về việc Tô Tâm Vị có thể nấu ăn, nhưng khi nhìn thấy cô bưng ra bốn bát mì, sự nghi ngờ trên khuôn mặt họ lập tức đông cứng lại.
Món mì này…
Sao có thể!
Tô Tâm Vị thực sự đã làm ra món mì màu xanh biếc.
Sợi mì mảnh màu xanh ngọc được ngâm trong nước canh gà vàng óng trong veo, bên trên điểm xuyết một ít rau rừng tươi xanh và hành lá thái nhỏ, trông rất… ừm, cao cấp!
Đúng vậy, nó toát lên một cảm giác sang trọng không hề phù hợp với không khí của một gia đình nông dân!
“Mọi người đứng đó làm gì thế! Lại đây nếm thử đi!” Tô Tâm Vị thấy ba mẹ và anh cả vẫn đang nhìn nhau, vội vàng mời gọi.
Mẹ Tô vẫn có chút ngượng ngùng, nhìn con gái, thấp giọng thì thầm: “Tâm Vị, con đã là người có gia đình rồi, sao chỉ nấu có bốn bát mì, cũng nên nấu một bát cho Cánh Thành chứ?”
Tả Cánh Thành đang định lên tiếng nói mình đã ăn no ở nhà ăn rồi, thì Tô Tâm Vị đã nhanh nhảu đáp: “Đây là con nấu cho anh ấy mà. Bốn bát mì, mỗi người một bát là vừa đủ. Con vừa ăn ở nhà ăn rồi, vẫn còn no, hơn nữa con đang muốn giảm cân, không thể ăn thêm được.”
Giảm cân?
Đây là lần đầu tiên người nhà họ Tô nghe được hai chữ này thốt ra từ miệng Tô Tâm Vị.
Có phải cô bị kích thích vì Lục Vân Hiên hủy hôn không?
Nhưng Tô Tâm Vị quả thực quá béo, giảm cân một chút cũng tốt.
“Ăn mì đi, mọi người cứ đứng đấy làm gì? Sợ con hạ độc à?” Thấy mọi người vẫn đứng yên, Tô Tâm Vị không khỏi nói đùa.
Ba Tô và mẹ Tô cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng ngồi xuống. Ba Tô nói: “Vậy chúng ta phải thử tay nghề của con gái, ba muốn xem món mì đầy màu sắc này của con có vị như thế nào.”
Ba Tô còn chưa dứt lời, Tô Tâm Sinh đã cầm đũa gắp một miếng mì lớn bỏ vào miệng.
Sợi mì dai dai, dẻo dẻo, có vị tươi ngon, lại thấm đẫm hương thơm đậm đà của canh gà. Các tầng hương vị hòa quyện vào nhau, khiến Tô Tâm Sinh, một người đàn ông chất phác, cũng phải kinh ngạc, liên tục giơ ngón tay cái lên: “Ngon quá! Ngon quá! Không ngờ tay nghề của em gái anh lại đỉnh đến thế! Trước kia chúng ta đúng là có mắt không tròng! Nếu biết Tâm Vị nấu ăn ngon như vậy, lẽ ra nên để con bé nấu thêm vài bữa nữa!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)