Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đúng! Món bánh rán này ngon quá! Tôi chưa bao giờ ăn cái bánh rán nào ngon như vậy! Không ngờ ăn cơm tập thể mà lại được ăn món ngon thế này! So ra thì những món chúng ta ăn trước đây chẳng khác nào đồ ăn cho lợn!”
“Đúng đúng! Bánh này vừa thơm vừa giòn, cũng làm bằng bột mì thô. Sao anh Tả kia lại làm được món ngon như vậy, còn những đầu bếp trước kia chỉ biết nấu canh bột.”
“Canh bột đó còn chẳng có tí dầu mỡ nào, ăn vào khô cả họng.”
Kiều Thanh cũng lấy được một cái bánh. Nghe những lời bàn tán xung quanh, cô ta nhìn chiếc bánh vàng óng trong tay, lại có cảm giác nuốt không trôi.
Tại sao lại như vậy?
Cô ta rõ ràng muốn Tả Cánh Thành bị mọi người tẩy chay, thậm chí bị đám thanh niên tri thức nóng tính này đánh cho một trận.
Nhưng tại sao cuối cùng mọi người lại hết lời khen ngợi tài nấu nướng của anh ta?
Chỉ là một cái bánh rán thôi mà, có thật sự ngon đến vậy không?
Trong mắt Kiều Thanh hiện lên vẻ không cam lòng. Cô ta nhìn chiếc bánh rán bóng bẩy trong tay, nhẹ nhàng đưa lên miệng.
Nhưng cô ta còn chưa kịp cắn, một tiếng ho khan đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu.
Kiều Thanh giật mình, ngước mắt lên, thấy ánh mắt của đội trưởng Vương Kiến Quốc đang nhìn mình chằm chằm.
Trong lòng cô ta chợt dâng lên một dự cảm không lành, gượng cười nói: “Đội trưởng Vương, chú ăn cơm chưa ạ? Có cần cháu múc cháo cho chú không?”
Vẻ mặt Vương Kiến Quốc nghiêm nghị, lạnh lùng liếc nhìn Kiều Thanh: “Không cần, tôi tự múc được. Tôi đến đây chủ yếu là muốn nói rõ với cô, nếu cô làm việc không hợp lý, tôi sẽ tìm người khác thay thế, tránh cho cô lại sắp xếp lung tung! Hôm nay cô sắp xếp cho một thanh niên tri thức từ thành phố xuống nấu ăn là có ý gì? Cậu ấy là đàn ông, đến nhóm lửa còn không biết, làm chậm trễ thời gian nấu nướng, đến lúc đó khiến mọi người đói bụng thì giải quyết thế nào?”
Kiều Thanh bị Vương Kiến Quốc mắng như tát nước vào mặt, lại còn ở trước mặt bao nhiêu người, sắc mặt cô ta ít nhiều cũng có vài phần khó coi.
Cô ta nở một nụ cười gượng gạo: “Đội trưởng Vương, chú không thể nói vậy được. Công việc nào mà chẳng là công việc. Hơn nữa, không phải anh Tả đã làm rất tốt sao? Mọi người đều ăn rất ngon lành mà.”
Vương Kiến Quốc hừ lạnh một tiếng.
Ông làm điều này không phải để bênh vực Tả Cánh Thành, mà là vì ông và Kiều Phú Quý, cha của Kiều Thanh, thường hay bất hòa trong đội sản xuất.
Kiều Thanh được cha mình là Kiều Phú Quý cố ý sắp xếp vào làm công việc này, một công việc nhàn hạ, nhưng cô ta lại không làm cho tốt, được phân công việc liền vênh mặt hất hàm sai khiến. Rất nhiều thanh niên tri thức đã phàn nàn về cô ta, chỉ là Vương Kiến Quốc tình cờ lợi dụng chuyện này để nổi giận mà thôi.
Vương Kiến Quốc nhìn Tả Cánh Thành ăn xong bánh rán, trầm giọng nói: “Anh Tả, nói cho tôi biết bữa ăn này là do ai nấu, cậu tới đây nói đi.”
Trong phút chốc, ánh mắt của tất cả mọi người trong nhà ăn đều đổ dồn vào Tả Cánh Thành.
Sắc mặt anh không hề thay đổi, vẫn lạnh lùng như thường.
“Vợ tôi là Tô Tâm Vị đã giúp tôi chuẩn bị bữa ăn này. Tôi thực sự không biết nấu ăn. Hôm nay tôi đã nói rõ với đồng chí Kiều, nhưng đồng chí ấy nói công việc thì không được kén chọn, còn nói tôi coi thường người lao động, cứ khăng khăng bắt tôi phải nấu.” Tả Cánh Thành thành thật nói.
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều nhìn Kiều Thanh với ánh mắt dò hỏi.
Như vậy không phải là cô ta đang cố tình làm khó người khác sao?
Ngay cả Vương Kiến Quốc, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm nghị hẳn, quát lớn: “Tuổi còn trẻ mà cái tài chụp mũ cho người khác thì giỏi quá đấy! Công việc nào mà không phải là công việc? Sao cứ phải nấu ăn mới được? Người ta không biết nấu, cô lại cứ bắt người ta phải nấu? Đây là cách cô sắp xếp công việc đấy à? Vậy có phải phụ nữ nên đi làm việc nặng, còn đàn ông làm việc nhẹ nhàng thì mới là nam nữ bình đẳng đúng không?”
Những lời này khiến Kiều Thanh lập tức đỏ mặt tới tận mang tai, xấu hổ muốn độn thổ.
Cô ta cúi đầu, cắn môi, không dám nói thêm lời nào.
Bởi vì cô ta đúng là đã sắp xếp theo cách đó!
Cô ta không nỡ để Lục Vân Hiên vất vả, nên cố tình giao cho Lục Vân Hiên một công việc dễ dàng, nhưng lại bắt một nữ thanh niên tri thức khác đi gánh nước.
May mà nữ thanh niên tri thức đó không dám đắc tội với cô ta, dù thỉnh thoảng có lườm nguýt nhưng vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
“Tôi hy vọng sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa. Ngày mai, anh Tả sẽ theo mọi người ra đồng làm quen công việc. Còn việc nấu nướng, tôi đã mời cô nhóc nhà họ Tô đến làm, trường hợp của cô ấy tương đối đặc thù, công điểm nhớ phải tính gấp đôi. Cô đã hiểu rõ chưa?” Vương Kiến Quốc trầm giọng ra lệnh.
Lời này vừa nói ra, Kiều Thanh lập tức trợn tròn hai mắt, vô cùng kinh ngạc.
Cô ta đè nén cơn tức giận trong lòng, giọng nói có phần miễn cưỡng: “Đội trưởng Vương, cho dù bánh rán Tô Tâm Vị làm khá ngon, nhưng cũng không cần phải trả công điểm gấp đôi để mời cô ấy đến làm việc ở nhà ăn chứ ạ? Như vậy có phải là không công bằng với mọi người không?”
Vương Kiến Quốc nói: “Tôi đưa ra quyết định này đương nhiên là có lý do! Mấy ngày nay lãnh đạo từ trên huyện xuống rất thích tay nghề của cô ấy! Đã chỉ định muốn ăn đồ ăn do cô ấy làm! Mục đích của chuyến kiểm tra lần này là gì, tôi tin trong lòng mọi người đều biết! Nếu chuyện này thành công, đội sản xuất thôn Bình An của chúng ta không chỉ kiếm được thêm công điểm mà thậm chí có thể nhận được trợ cấp! Hơn nữa, tôi cũng đã ăn món bánh rán do cô nhóc nhà họ Tô làm, đúng là rất ngon. Nếu thuê được người giỏi nấu nướng cho mọi người, lúc ăn cơm chẳng phải cũng sẽ vui vẻ hơn sao?”
Ngay khi Vương Kiến Quốc vừa dứt lời, ngoại trừ Kiều Thanh và Lục Vân Hiên, những thanh niên tri thức và dân làng khác đều hồ hởi hoan nghênh.
“Đúng đấy! Tay nghề nấu nướng như này thì có đốt đèn lồng đi tìm cũng khó. Chỉ với rau rừng và bột mì thô mà có thể làm được món bánh rán ngon như vậy. Nếu có thêm nguyên liệu tốt, mùi thơm chắc sẽ khiến người ta mê mẩn mất!”
Tô Tâm Vị có cái may mắn quái gì, chỉ mới đến rán mấy cái bánh rán rau rừng mà lại hợp khẩu vị của cả lãnh đạo huyện chứ?
Hơn nữa Vương Kiến Quốc còn hứa sẽ cho cô công điểm gấp đôi!
Gấp đôi công điểm! Một người làm bằng hai người!
Kiều Thanh vô cùng ghen tị!
Nhưng mọi người đều đang ủng hộ Tô Tâm Vị, dù cho cô ta có tức giận đến mấy cũng không dám phản đối, chỉ có thể nghiến răng nuốt cục tức vào trong, gật đầu nói: “Cháu biết rồi, đội trưởng Vương, ngày mai cháu sẽ thu xếp.”
Lục Vân Hiên cũng không ngờ bọn họ phí hết tâm tư để trêu đùa Tả Cánh Thành, cuối cùng lại thành ra giúp đỡ Tô Tâm Vị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
