Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sống lại sống một cuộc sống hạnh phúc Chương 6: Con Dâu

Cài Đặt

Chương 6: Con Dâu

Phùng Mẫn rót một cốc nước, ngồi xuống cạnh giường: “Tôi không hỏi, chắc là mấy người nhà họ Cố lại làm gì đó rồi.” bà ấy tức giận “Đám người nhà họ Cố đó đúng là hồ đồ, cho dù là 15 năm xa cách nhưng dù sao cũng là con cái nhà mình, ở nông thôn chịu biết bao cực khổ, sao họ có thể ghét bỏ con bé, lại đi thiên vị cái đứa được sống sung sướng ở thành phố từ bé cơ chứ?”

Nếu như con gái bà ấy mà bị ôm nhầm, phải chịu biết bao nhiêu cực khổ quay trở lại, bà ấy chỉ hận không thể moi tim moi phổi ra để bù đắp, sao nỡ để cô phải chịu oan ức.

Dẫu biết rằng lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, nhưng cái nào công bằng thì nhất định phải công bằng, không thể quá thiên vị được.

Không nỡ xa con gái nuôi đã được nuôi dưỡng 15 năm cũng đúng thôi, nhưng không phải vì thế mà để con gái ruột của mình chịu thiệt thòi được.

Thẩm Trọng Sơn không biết nói gì, mỗi nhà mỗi cảnh, nhà họ Cố rõ ràng thiên vị đứa con gái được ôm nhầm hơn, ghét bỏ đứa con gái ruột được đón về từ nông thôn khiến cho họ mất mặt, loại suy nghĩ này rất khó mà thay đổi được.

Phùng Mẫn đang nói đột nhiên cười rộ lên “Nhưng mà hôm nay Khê Khê đến đây, nói là đã đánh hai đứa con trai nhà họ Cố, cũng không biết có phải sự thật không?”

Thẩm Trọng Sơn kinh ngạc “Cố Khê đánh người? Không phải là mấy thằng Cố Viễn Chinh chúng nó đánh con bé à?”

Ông ấy không tin việc một đứa trẻ ngoan ngoãn trầm lặng như Cố Khê lại ra tay đánh người, đứa trẻ này thật sự quá ngoan, đừng nói người khác bắt nạt con bé, chưa từng thấy qua con bé bắt nạt ai bao giờ.

“Khê Khê tự mình nói thế, chắc là đúng rồi” Phùng Mẫn cũng không dám chắc chắn, lúc nãy bà đã cố ý quan sát cũng không nhìn thấy trên người Cố Khê có vết thương nào, chắc là không bị đánh.

Chỉ cần mấy anh em Cố Viễn Chinh dám đánh, xem bà có tố cáo với hội phụ nữ không, xem nhà họ Cố có mất mặt không.

Vốn dĩ đã nằm xuống rồi, lại nghĩ tới điều gì đó, Phùng Mẫn lại bật dậy “Không được, ngày mai tôi phải đi sang nhà họ Cố xem mới được."

Bà rất không an tâm, nhất định phải tới nhà họ Cố một chuyến.

Nếu như thật sự do Cố Khê đánh, có thể tưởng tượng ra phản ứng của hai vợ chồng Cố Mậu Văn, Cố Khê có lẽ lại phải chịu thiệt thòi.

Thẩm Trọng Sơn nhìn vợ mình đang nóng vội, lắc đầu đáp: “Bà là đồng chí nữ, nghĩ gì là làm nấy, đừng có mãi đến nhà họ Cố nữa,làm ảnh hưởng đến Cố Khê."

Dù sao thì nhà họ Cố cũng là người thân của Cố Khê, Cố Khê còn chưa gả qua đây đâu, bà làm mẹ chồng cứ xem vào chuyện nhà con dâu cũng không tốt đâu.

Dù có muốn bảo vệ con dâu cũng không được dùng cách này.

“Hồ đồ, sao lại ảnh hưởng đến con bé?” Phùng Mẫn tức giận trừng ông “Đồng chí Thẩm à, tư tưởng này của ông không được! Tôi muốn đi nhà họ Cố thì sao, không phải là do họ đối xử với Cố Khê không tốt, tôi mới phải đi sao?”

Thẩm Trọng Sơn không biết nói gì nữa, ông biết vợ mình tính tình khảng khái, thẳng thắn, đây cũng là ưu điểm của bà.

Nhưng việc của Cố Khê, chắc chắn có phần thiếu suy nghĩ, cũng là do bà ấy thật sự đau lòng cho đứa trẻ này.

“A a, đau đau đau, nhẹ tay một chút...”

Hai vợ chồng Cố Mậu Văn tan làm trở về nhà, vừa tới cửa nhà đã nghe thấy tiếng kêu rên của mấy đứa trẻ trong nhà, ồn ào kêu đau.

Hai vợ chồng khó hiểu, tưởng là con trai út lại đánh nhau với mấy đứa trẻ khác trong khu tập thể, không biết có chuyện gì xảy ra không, vội vàng chạy vào nhà, nhìn thấy Cố Viễn Huy đang nằm trên sôfa trong phòng khách, Cố Viễn Tương đang dùng một cái khăn bọc đá lạnh đắp lên mặt cho cậu ta, Cố Viễn Chinh thì sầm mặt ngồi bên cạnh, một tay đang xoa bụng.

“Mấy đứa bị sao thế?” Giang Huệ Quân lo lắng hỏi “Viễn Huy có phải con lại ra ngoài đánh nhau đúng không?”

“Con không có!”

Cố Viễn Huy kích động bật dậy, lộ ra một bên mặt sưng đỏ hơi xanh tím, trông như một chiếc bánh bao to.

Giang Huệ Quân nhìn mà đau lòng “Sao lại bị đánh đến mức này? Ai đánh con?”

Nhìn thấy cha mẹ trở về, Cố Viễn Huy oan ức cáo trạng với họ: “Cha, mẹ, là con nhỏ chiết tiệt Cố Khê đó đánh con...”

Cố Viễn Chinh xoa cái bụng vẫn còn đau âm ỉ của mình, lúc nãy anh ta có nhìn qua, chỗ bị đánh đã chuyển thành màu xanh rồi.

Mặc dù họ biết Cố Khê ở nông thôn, phải làm việc nặng, nghe nói có chút sức lực, nhưng họ hoàn toàn không hình dung được sức lực của cô lớn thế nào, chỉ nghĩ rằng một cô gái, dù mạnh đến mấy cũng chỉ cỡ đó mà thôi, cho đến lần này bị cô đánh, hai anh em họ mới biết bị cô đánh đau đến thế nào.

Hai vợ chồng Cố Mậu Văn nghe lời tố cáo của con trai út có chút không dám tin.

Họ nhìn bộ dáng ổn trọng của con trai thứ hai Cố Viễn Chinh, hỏi anh ta chuyện này có phải thật không, nhìn anh ta gật đầu, cả hai đều sửng sốt.

“Khê Khê sao lại đánh người?” Giang Huệ Quân không tin, “Viễn Huy có phải con lại làm gì đúng không?”

Mặc dù thiên vị mấy đứa con được mình tận tay nuôi lớn, nhưng bà ta cũng rất thương đứa con gái ruột này, bà ta biết Cố Khê có tính cách thế nào, yên lặng, ngoan ngoãn, hướng nội, không biết từ chối người khác, càng không biết trốn việc, không cần biết bà ta sai cô làm gì, cô đều sẽ lặng lẽ đi làm, rất ít khi phản kháng, cho dù có bị anh em trong nhà bắt nạt, cô cũng sẽ âm thầm nhẫn nhịn.

Ngược lại Cố Viễn Huy là một đứa trẻ ngỗ nghịch, lại là con út trong nhà, được cả nhà cưng chiều, cậu ta cảm thấy Cố Khê làm nhà họ Cố mất mặt, từ khi đón Cố Khê trở về ccạu ta không ít lần trêu chọc, bắt nạt cô, có những lúc đến bà ta là mẹ ruột cũng không thể nhìn được.

Cố Mậu Văn cũng không thể tin được việc Cố Khê đánh người.

Nhìn thấy cha mẹ đều không tin mình, Cố Viễn Huy suýt nữa tức chết, chỉ hận không thể bắt Cố Khê lại, cùng nhau đối chất.

Cậu ta thật sự bị con nhỏ Cố Khê chiết tiệt kia đánh, nửa bên mặt sưng vù, đau đến mức nói chuyện cũng mất hết sức.

Cuối cùng vẫn là do ba anh em họ cùng nhau làm chứng, mới khiến cho hai vợ chồng họ tin là Cố Khê đã đánh người, không chỉ đánh con trai út, còn đánh cả con trai thứ hai.

Bụng con trai thứ hai cũng bị xanh một mảng, nhìn cực kì đau.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc