Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai vợ chồng họ nhìn thấy khuôn mặt Cố Viễn Huy sưng thành cái bánh bao, mắt cũng đen sì, đều rất tức giận.
“Sao con bé lại đánh mạnh như vậy?” Giang Huệ Quân đau lòng nhìn khuôn mặt của con trai nhỏ “Khê Khê đâu? Đang ở đâu?”
Cố Mậu Văn sầm mặt “Viễn Tương, con đi tìm Cố Khê về đây” không nhìn thấy người họ đều cho rằng Cố Khê đánh người xong trong lòng sợ hãi nên trốn đi rồi.
Cố Viễn Tương tức giận “Cô ta đánh người xong thì chạy ra ngoài rồi, giờ vẫn chưa trở về” rồi lại oan ức kêu lên “Cha, người không biết đâu, cô ta còn đẩy con một cái khiến con ngã đập vào sôfa, tay cũng tím xanh rồi, đau chết mất.”
Nói rồi vén tay áo lên, khuỷu tay lộ ra một vệt xanh tím, bây giờ sờ vào vẫn còn đau, cô ta lớn thế này rồi, còn chưa bị ai ức hiếp như thế này đâu.
Giang Huệ Quân đau lòng cho con trai xong rồi lại đau lòng cho con gái nuôi, kéo tay cô ta xoa xoa, rồi lại lấy rượu thuốc trong nhà xoa bóp cho cô ta.
Cố Viễn Huy lại tiếp tục tố cáo, cuối cùng nói: “Cha mẹ, hai người không biết con nhỏ Cố Khê đó quá đáng như thế nào đâu, lần này chúng ta phải hung hăng dạy dỗ cô ta một trận, không thì cô ta sẽ làm phản đó, dám đánh người trong nhà, đánh người cũng không nương tay!” sau đó lại nói “Cô ta nhất định là chạy tới nhà họ Thẩm rồi, tưởng rằng có nhà họ Thẩm bảo vệ cô ta, chúng ta không dám giáo huấn cô ta."
Lời này khiến cho cả hai vợ chồng bọn họ đều không muốn nghe , Cố Mậu Văn mặt dài ra, Giang Huệ Quân sắc mặt cũng không tốt.
Mặc dù nhà họ Cố là gia đình cán bộ, nhưng mối quan hệ giữa các cán bộ cũng phân giai cấp, so với nhà họ Thẩm, thì nhà họ chả là cái gì.
Năm năm trước, Phùng Mẫn về quê thăm người thân thì gặp nguy hiểm, bà đã được Cố Khê cứu.
Lúc đó Cố Khê đã cõng Phùng Mẫn đang bị thương chạy hơn 20km đến bệnh viện, khi đến được bệnh viện thì đã mệt đến mức ngất đi luôn, suýt nữa là mất nửa cái mạng.
Phùng Mẫn cũng bởi vì được đưa đến bệnh viện kịp thời nên mới giữ được mạng.
Nhà mẹ đẻ của Phùng Mẫn cũng chính là thôn mà bố mẹ nuôi của Cố Khê sinh sống, bởi vì được Cố Khê cứu, Phùng Mẫn cực kì cảm kích, biết được bố mẹ nuôi của Cố Khê trọng nam khinh nữ, cuộc sống con gái trưởng trong nhà của Cố Khê thực sự không tốt, bèn quyết định nhận nuôi cô, đưa cô đến thành phố.
Không ngờ rằng, sau khi tới Bắc Kinh không lâu thì gặp phải gia đình mẹ đẻ của Giang Huệ Quân, bởi vì Cố Khê và bà Giang thật sự quá giống nhau, nên cô được nhà họ Giang nhận ra, sau đó mới phát hiện ra sự việc ôm nhầm con này.
Trải qua một trận náo loạn, Cố Khê được nhận trở về nhà họ Cố.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
