Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phùng Mẫn càng nghĩ càng giận, nhất định là mấy đứa trẻ nhà họ Cố kia đã bắt nạt Khê Khê.
Trừ nhà họ Cố, bà không nghĩ ra ai khác có khả năng bắt nạt Cố Khê.
Dì Vương cũng cảm thấy gấp gáp không nhịn được, cũng theo đó mà nói: “Ôi chao, cháu đừng khóc nữa, người còn đang bệnh kìa, như này không tốt đâu."
Thẩm Trọng Sơn nghe thấy tiếng bước vào nhìn thấy cảnh này, cũng cảm thấy lo lắng.
Chỉ là ông ấy là người lớn, nam nữ laị phân biệt, nên cũng không tiện làm chuyện gì, chỉ có thể đứng ở cửa phòng nhìn.
Có thể khiến một cô gái ngoan ngoãn kiên cường khóc thành như vậy, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó, trong lòng ông ấy cảm thấy rất khó chịu.
Cố Khê cuối cùng cũng ngừng lại, chỉ là đôi mắt bị cô khóc đến sưng đỏ, Phùng Mẫn nhìn thấy lại càng đau lòng hơn.
Dì Vương nhanh nhẹn bê bát cháo qua: “Cháu ăn chút cháo đi, đừng để bị đói, không thì đau dạ dày mất."
Có thể là do hồi nhỏ thường xuyên bị bỏ đói, khiến cho cô bị bệnh dạ dày, chỉ cần không ăn uống đúng giờ là sẽ bị đau.
Cố Khê dưới sự giám sát của hai người trước mặt yên lặng ăn cháo.
Ăn cháo xong, lại uống thuốc, dì Vương lại đưa khăn mặt qua cho cô lau mặt, giống như đang chăm sóc một đứa trẻ, nói chuyện xong, Phùng Mẫn ngồi xuống bên cạnh vỗ nhè nhàng vào lưng cô.
Thẩm Trọng Sơn nhìn không còn chuyện gì nữa, liền đi về phòng.
Chờ dì Vương thu dọn xong dời đi, Phùng Mẫn quan sát khuôn mặt tái nhợt của Cố Khê, kéo lấy tay cô nói “Khê Khê nói cho dì biết, là ai bắt nạt cháu?”
Nhìn vẻ quan tâm chăm sóc của bà ấy, trong lòng Cố Khê lại dấy lên một nỗi đau âm ỉ.
Duyên phận giữa con người với nhau đúng là kì diệu, cô và nhà họ Cố có mối quan hệ huyết thống, nhưng lại không được họ thương yêu và công nhận, cô và nhà họ Thẩm rõ ràng là chẳng có quan hệ gì, nhưng lại nhận được tình thương của họ, vợ chồng Thẩm Trọng Sơn càng bảo vệ cô giống như con gái ruột hơn.
“Dì Phùng” Cố Khê nức nở mở miệng “Cháu đánh người rồi."
Phùng Mẫn ngẩn ra một lúc, rồi vội hỏi “Cháu đánh ai?”
Cố Khê ngoan ngoãn đáp “Phùng Viễn Chinh, Phùng Viễn Huy."
Phùng Mẫn không nghi ngờ gì nói “nhất định là do chúng nó làm sai, cháu mới đánh chúng nó."
Khê Khê là đứa trẻ ngoan ngoãn, có thể khiến cô tức giận đến mức phải ra tay đánh người, nhất định là do Cố Viễn Chinh bọn họ quá đáng.
Phùng Mẫn không cảm thấy cô làm sai điều gì, trong lòng bà ấy, Cố Khê là một đứa trẻ tốt, lại thêm vài năm nay, những việc làm của nhà họ Cố bà ấy đều nhìn thấy, bị đánh là đúng.
Đánh người thì sao chứ, Cố Khê chỉ là một cô gái nhỏ, lại đánh anh em trong nhà, đây là chuyện nhà, đánh thì đánh thôi, chả lẽ lại đi mời công an?
Nhà họ Cố không sợ bị mất mặt sao?
Nghe những lời thiên vị trắng trợn của bà ấy, Cố Khê lại càng cảm thấy đau lòng.
Bà ấy không quan tâm việc Cố Khê đánh người, cũng chẳng phải việc lớn gì, quan trọng bây giờ là sức khỏe của Cố Khê.
Chờ Cố Khê nằm xuống nghỉ ngơi bà ấy mới về phòng.
Thẩm Trọng Sơn vẫn chưa ngủ, đang ngồi đọc báo, nhìn thấy người quay trở lại, mới bỏ tờ báo trong tay xuống hỏi “Cố Khê đứa trẻ này bị làm sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)