Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Muộn hơn một chút, Phùng Mẫn tan làm trở về nhà, ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng, trong lòng chấn động: “Sao lại sắc thuốc? Có phải Khê Khê tới không?”
Dì Vương từ phòng bếp đi ra, bận rộn đáp: “đúng vậy, Khê Khê bệnh rồi, tôi sắc thuốc cho con bé."
Phùng Mẫn đưa tay sờ trán cô, nhận thấy còn chưa hạ sốt, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
Trời bắt đầu tối, Thẩm Trọng Sơn mặc một bộ quân phục cuối cùng cũng trở lại.
Biết tin Cố Khê hôm nay tới, hơn nữa còn bị bệnh, sắc mặt cực kì lo lắng.
“Con bé sao tự dưng lại bị bệnh?" Thẩm Trọng Sơn nghi ngờ hỏi.
Phùng Mẫn thở dài: “Khê Khê trước kia ở nông thôn sống không tốt, ăn uống bữa no bữa đói, bố mẹ nuôi của con bé lại trọng nam khinh nữ, không xem con gái là con người, con bé lại là con cả, công việc nặng nhọc nào cũng phải làm, không đủ dinh dưỡng trong thời gian dài, lại không được nghỉ ngơi cho tốt, bác sĩ nói bệnh này của con bé đã tổn thương đến căn gốc rồi, phải điều dưỡng lâu dài....Mặc dù mấy năm nay cũng mập lên một chút thịt, nhìn cũng đỡ hơn, nhưng cơ thể của con bé so với người bình thường vẫn yếu ớt hơn, chỉ cần không cẩn thận rất dễ bị bệnh."
Thẩm Trọng Sơn nghĩ đến số phận của Cố Khê, trong lòng lại thở dài thêm một tiếng.
Đứa trẻ này thật sự quá đáng thương, một đứa trẻ tốt như vậy, mà lại bị ôm nhầm, ở nông thôn chịu mọi khổ cực, không dễ dàng được nhận lại về, nhưng thái độ của mấy người nhà họ Cố kia...
***
Cố Khê ngủ một giấc tới hơn 9 giờ tối mới tỉnh dậy.
Lúc tỉnh dậy, cô thấy đèn trong phòng đang bật, dì Vương đang ngồi bên cạnh lau mồ hôi cho cô.
Hạ sốt rồi, cả người đều đổ mồ hôi, quần áo cũng nhớp nháp, dì Vương lại thay quần áo cho cô, nhìn thấy cô tỉnh dậy, không kìm được mà thở phào một hơi.
“Khê Khê cháu tỉnh lại rồi, có đói không? Dì nấu cháo trắng cho cháu rồi, dậy ăn chút cháo lót dạ, rồi uống thuốc”.
Dì Vương vừa nói, vừa rót cho cô cốc nước ấm, rồi đỡ cô dậy uống nước.
Cố Khế uống liền hơn nửa cốc nước mới cảm thấy cổ họng ấm áp trở lại, lại nhìn dì Vương mang quần áo qua, cô đưa tay đón lấy: “Dì à, để cháu tự thay."
Dì Vương cầm quần áo qua đưa cho cô rồi nói: “được rồi, dì đi lấy cháo cho cháu."
Cố Khê yên lặng chờ bà ấy đi khỏi, mới thay quần áo bị ướt vì mồ hôi ra, đổi sang một bộ quần áo sạch sẽ khác.
Ở nhà họ Thẩm cô cũng có một căn phòng thuộc về bản thân, ở đây có một ít đồ dùng cá nhân của cô, thỉnh thoảng cô cũng ngủ lại đây, ở đây giống như là nhà của cô vậy.
Một lúc sau, dì Vương quay lại, còn có cả Phùng Mẫn.
Phùng Mẫn mặc bộ đồ ngủ, mái tóc được búi lên, nhìn cực kì giản dị và thanh nhã, khuôn mặt được ánh đèn chiếu vào tươi sáng rạng rỡ, dáng người cao ráo thon dài, cực kì xinh đẹp.
Nhìn thấy Phùng Mẫn, đầu mũi Cố Khê đau xót, nước mắt cứ thế trào ra.
Phùng Mẫn bị cô dọa sợ, tưởng cô vẫn còn không thoải mái, vội vàng an ủi cô: “Ôi, sao Khê Khê của chúng ta lại khóc? Có phải có người bắt nạt cháu không, nói cho dì, dì giúp cháu xả giận!”
Cố Khê áp mặt vào lòng bà ấy không nói chuyện, chỉ khóc.
Cô khóc không phát ra tiếng, nước mắt chỉ yên lặng rơi xuống, phát ra từng tiếng đứt quãng yếu ớt, bờ vai run lên nhè nhẹ.
Phùng Mẫn nhìn cơ thể gầy yếu của cô gái trong lòng mình, nhìn cô khóc mà lòng khó chịu, tay chân luống cuống, không biết phải làm sao.
Khê Khê của bà ấy trước giờ là một cô gái kiên cường, rất ít khi khóc, năm đó cô bé phải sống ở nông thôn cũng chưa nhìn thấy cô khóc lấy một lần, sao bây giờ lại khóc thành như vậy, có phải là đã chịu quá nhiều oan ức rồi không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
