Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sống lại sống một cuộc sống hạnh phúc Chương 3: Đánh Người

Cài Đặt

Chương 3: Đánh Người

Như sợ rằng sẽ làm phiền anh ta.

Cô không chủ động hỏi đến, họ tự nhiên sẽ không lãng phí thời gian quan tâm.

“Không có” Anh ta nhàn nhạt “Không đủ tiền, lần này mua cho Tương Tương trước, lần sau sẽ mua cho em."

Còn lần sau là khi nào, thì không biết.

Người nhà họ Cố đã quen với việc làm lơ Cố Khê, không chỉ là do quãng thời gian 15 năm kia, mà còn do tính cách hướng nội trầm mặc của Cố Khê, cô không chủ động tương tác với họ. Tình cảm phải xuất phát từ cả hai phía, phải có qua có lại, cho dù là người một nhà có cùng huyết thống, cũng sẽ không vô điều kiện mà tiến gần tới cô, nếu không chủ động vun đắp, sẽ chẳng ai để tâm tới, thậm chí còn bỏ quên cô.

Mối quan hệ giữa Cố Khê và nhà họ Cố chính là như vậy.

Khi Cố Khê mới tới nhà họ Cố, họ lúc đầu có thể còn cảm thấy hổ thẹn với cô, nhưng sự hổ thẹn ấy sẽ không duy trì được lâu dài, thời gian rồi cũng phai nhòa đi tất cả.

Nói thật, đối với nhà họ Cố, Cố Khê chỉ là một người lạ có cùng huyết thống, thậm chí còn là một người lạ khiến cho bọn họ cảm thấy mất mặt.

Cố Viễn Huy không ngờ rằng Cố Khê lại mở miệng đòi quà “Chị còn dám mở miệng ra đòi quà sao, đồ không biết xấu hổ! Thế nào, chị cũng muốn đồng hồ hả, chị xứng sao?” Câu ta quan sát Cố Khê, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, trên mặt lộ ra vẻ khinh bỉ, “Tôi nghe nói dạo trước có mấy thanh niên chẳng ra gì đến trường tìm chị, chị còn đi chơi với chúng nó...chị đã làm mất hết mặt mũi nhà chúng tôi rồi, đừng làm thêm chuyện gì khiến nhà họ Cố chúng tôi phải xấu hổ nữa, biết đâu người ta lại đi tố cáo nhà chúng tôi chứa một người đàn bà hư hỏng thì sao...”

Nghe thấy những lời cậu ta nói, Cố Viễn Chinh bèn cau mày, đang định quát mắng thì nhìn thấy Cố Khê bước tới, tay cô nắm cổ áo của Cố Viễn Huy, vung nắm đấm đánh tới, một cú khiến cậu ta ngã nhào khỏi ghế sofa, Cố Viễn Huy rên lên một tiếng, đau tới mức nước mặt đều trào ra.

Cố Viễn Chinh và Cố Viễn Tương đều ngẩn ra, không thể tin được cô thế mà lại dám đánh người.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Cố Viễn Chinh và Cố Viễn Tương đều không kịp phản ứng.

Cố Khê sao lại dám? Cô vậy mà dám đánh người?!!!

Trước kia cho dù Cố Viễn Huy làm trò gì, đổ nước từ trên lầu xuống người cô, cho côn trùng vào trong chăn của cô, cố ý đưa cô đến những chỗ xa xôi rồi bỏ chạy, nhìn cô bị dọa tới mất hồn, lấy hết tiền trong cặp sách của cô, khiến cho cô chỉ có thể đi bộ từ trường về nhà, cũng chưa từng thấy cô tức giận qua, côc chẳng khác nào một kẻ chỉ biết chịu đựng, lầm lì không nói, khiến cho họ quen với việc cô luôn cam chịu mọi thứ.

Cố Viễn Huy đau tới mức trào cả nước mắt, chỉ có trải nghiệm qua mới biết một cú đấm này của cô giống như làm liệt cả nửa bên mặt, đau tới mức đầu óc trở nên choáng váng.

Cậu ta nằm dưới đất, miệng không ngừng rên, khiến cho hai người Cố Viễn Chinh cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại.

“Cố Khê, em làm cái gì đấy.” Cố Viễn Chinh tức giận, sắc mặt anh ta cực kì khó nhìn, giơ tay kéo lấy cô.

Khi anh ta tới gần, Cố Khê lại làm lại như cũ, tung một quyền vào bụng anh ta.

Cố Viễn Chinh không nghĩ tới cô sẽ động thủ với anh ta, anh ta đau tới mức khom người, nhất thời không nói lên lời.

Sức của cô thực sự quá mạnh, khiến cho anh ta có cảm giác lục phủ ngũ tạng như muốn xoắn lại.

Nhìn hai anh em bị đánh Cố Viễn Tương gấp gáp “Khê Khê sao chị lại đánh họ! chị thật quá đáng, chị mau xin lỗi anh hai và Viễn Huy đi!”

Cô ta tức giận đến mức chạy tới kéo người, vẻ mặt cực kỳ không vui.

Lúc nhìn thấy Cố Khê đánh người, cô ta cũng không cảm thấy sợ hãi, chỉ không hiểu Cố Khê hôm nay tại sao lại tự dưng nổi điên.

Cánh tay của Cố Khê bị cô ta kéo, cô quay đầu nhìn cô ta.

Cố Viễn Tương dường như rất tức giận, phẫn nộ trừng cô.

Không biết tại sao, một luồng sát khí khó hiểu bỗng dâng lên từ đáy lòng, Cố Khê mạnh mẽ vùng tay ra, đấy Cố Viễn Tương đang tiến tới ra xa, khiến cô ta ngã xuống sôfa.

Cố Viễn Tương không nghĩ tới mình thế mà lại bị đẩy, cô ta ngã xuống tay đập vào chiếc sofa được làm bằng gỗ, đau tới mức trào nước mắt, gào lên thành tiếng.

Lúc này cả ba anh em họ một người nằm dưới đất kêu rên, một người ôm bụng khom lưng, mồ hôi lạnh túa ra, một người thì ngã trên sôfa, nhìn cực kì chật vật.

Cố Khê không để ý đến họ, trực tiếp đi ra cửa.

Họ ghét bỏ cô làm họ mất mặt, đến người nhà họ Cố cũng không thích cô, ghét cô gây thêm phiền phức cho họ.

Rời khỏi khu tập thể, Cố Khê ra trạm xe, đi lên xe buýt.

Ánh nắng của tháng 7 cực kì nóng gắt, chiếu rọi khắp nơi, xe buýt vừa đông người vừa nóng vừa ngột ngạt, mùi vị cực kì khó ngửi, đi trên đường lắc lư lắc lư, lắc tới mức khiến cho người ta chóng mặt.

Cố Khê đứng ở một góc, ngửi mùi trên xe buýt, đầu đau như muốn nứt ra, gần như muốn ói.

Chị gái bên cạnh nhìn thấy cô không ổn quan tâm hỏi “Vị đồng chí nữ này, em không sao chứ?”

Cố Khê chậm chạp phản ứng, chỉ nhỏ giọng nói không sao.

Xe buýt tới trạm, Cố Khê hòa cùng đoàn người lắc lư xuống xe, cô dựa theo trí nhớ tiến về phía trước, chỉ cảm thấy đầu cực kì nặng, bước chân của cô nhẹ nhàng, cả người giống như một hồn ma lang thang.

Tới khu nhà quân khu, Cố Khê đăng kí rồi tiến vào.

Đi tới ngôi nhà trong trí nhớ, cô đứng trước cửa nhà, nhìn ngôi nhà 2 tầng trước mặt, suy nghĩ bắt đầu trở nên phiêu dạt.

Thời gian đã quá lâu rồi, có rất nhiều thứ giống như cách một lớp màn, rất khó để chạm đến trái tim cô.

Giống như mấy người Cố Viễn Chinh, cô có thể bình tĩnh đối xử với bọn họ, thậm chí có thể thấy họ phiền phức mà trực tiếp ra tay đánh họ, không hề có một chút mềm lòng, sau khi đánh bọn họ cô cũng không cảm thấy day dứt hối hận.

Nhưng nơi này không giống vậy, đây là nơi ấm áp nhất trong kí ức cô độc vô tận của cô, cho dù là bao nhiêu năm trôi qua, cô vẫn luôn cất giữ nó ở nơi sâu nhất trong trái tim mình.

“Khê Khê?”

Giọng nói mang khẩu âm nhà quê vọng vào, Cố Khê phản ứng chậm chạp, cô nghi ngờ quay đầu, nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đang xách cái giỏ xanh.

Dì Vương từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy một cô gái đang đứng trước cửa nhà họ Thẩm, bà bèn đi qua nhìn, không ngờ là Cố Khê.

Bà ấy vui vẻ kêu lên, đi tới nhìn thấy sắc mặt cô không ổn, mới hốt hoảng kéo lấy cô:”Cháu bị làm sao vậy? Bệnh rồi sao?”

Nói rồi giơ tay sờ trán cô, thấy cô nóng muốn dọa người, gấp gáp kéo cô vào nhà.

Cố Khê giống như một người gỗ, bị người ta kéo đến sofa nhấn xuống.

Dì Vương tìm thấy thuốc hạ sốt, rồi rót cốc nước ấm, nhìn cô uống xong thuốc, rồi kéo cô vào phòng bắt cô lên giường ngủ.

Bà ấy còn không yên tâm, nhìn cô nằm xuống, xác nhận cô đã ngủ rồi, mới yên tâm dời đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc