Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sống lại sống một cuộc sống hạnh phúc Chương 2: Xinh Đẹp

Cài Đặt

Chương 2: Xinh Đẹp

“Khê Khê” Cố Viễn Tương miệng cười, “Chị đi đâu vậy, tính đi tìm việc làm sao?”

Cố Khê ngừng bước, quay đầu nhìn cô ta.

Cố Viễn Tương cười rạng rỡ “Chị không cần phải gấp gáp như vậy đâu, chị vừa tốt nghiệp cấp 3, hiện tại có thể ở nhà nghỉ ngơi một thời gian, cha mẹ cũng không ngại nuôi chị đâu, không cần phải đi làm vất vả như anh hai."

Cố Khê không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm cô ta, như đang suy nghĩ rốt cuộc cô ta đang muốn nói điều gì.

Khuôn mặt cô ta ửng đỏ một cách bất thường, làm cho đôi mắt càng trở nên mơ mang và long lanh hơn, mái tóc đen dài óng mượt được buộc gọn gàng sau gáy, cô ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng và một chiếc quần đen, xinh đẹp đứng ở đó, giống như hoa sen nở rộ giữa mùa hè, một vẻ đẹp thanh nhã trong trẻo và tĩnh lặng.

Cố Viễn Tương trên mặt treo nụ cười, nhưng trong lòng cảm thấy không hề dễ chịu.

Dáng vẻ của Cố Khê cực kỳ xinh đẹp, nhưng cô không giống mấy người họ Cố, cô càng giống mẹ của Giang Huệ Quân hơn, là bà ngoại của mấy anh em nhà họ Cố.

Nghe nói bà Giang khi còn trẻ là một mĩ nhân tuyệt sắc, đáng tiếc rằng mấy người con của bà đều không được thừa hưởng vẻ đẹp đó, chỉ có đứa cháu ngoại Cố Khê hoàn toàn kế thừa vẻ đẹp của bà, đây cũng là nguyên nhân khiến cho Cố Khê được phát hiện ra và đưa trở về nhà họ Cố.

Không có người phụ nào không để ý vẻ đẹp của bản thân, và Cố Viễn Tương cũng không phải là ngoại lệ.

Cô ta đố kị với nhan sắc của Cố Khê, càng đố kị hơn bởi Cố Khê mới chính là con gái ruột của nhà họ Cố, mà cô ta chỉ là một vị tiểu thư bị ôm nhầm, lúc đầu khi Cố Khê mới được nhận về, cô chỉ là một đứa trẻ nhà quê quê mùa, vừa gầy vừa đen vừa nhỏ con, mái tóc vừa khô ráp vừa cháy vàng, là một đứa trẻ suy dinh dưỡng, chỉ có khuôn mặt đỡ hơn một chút, nhưng cũng không được coi là đẹp.

Đâu ngờ rằng sau vài năm, dáng người trở nên thon thả, không chỉ cao, nước da còn trắng ngần, những đường nét ưu tú trên khuôn mặt cũng hiện rõ ra, đúng là con gái lớn lên thay đổi không nhận ra.

Mỗi lần nhìn thấy sự thay đổi của Cố Khê, trong lòng cô ta càng khó chịu hơn.

Sự khó chịu này khiến cho cô ta phải làm điều gì đó.

Thật may, mặc dù Cố Khê mới là con gái ruột của nhà họ Cố, nhưng cha mẹ và anh em trong nhà luôn hướng về cô ta, họ lại càng thích cô ta hơn.

Hoặc là cũng có thể do tính cách lập dị khó chịu của Cố Khê.

Cố Khê là con gái ruột của nhà họ Cố thì thế sao chứ? Cô ta vẫn là một đứa trẻ nghèo khổ lớn lên 15 năm ở nông thôn, bị nuôi thành một đứa trẻ nhút nhát không thích nói chuyện, trầm lặng, nói chuyện thì vụng về, người lớn trong nhà đều không thích.

Trong khi Cố Viễn Tương còn đang an ủi bản thân thì Cố Viễn Huy lại tặc một tiếng, vắt chéo hai chân “Tìm việc cái gì, nhìn cái bộ dạng của chị ta thì có thể tìm được việc gì chứ? Cũng chẳng có ai nhìn trúng chị đâu, đừng ra ngoài làm mất mặt chúng tôi, ở nhà làm việc phục vụ chúng tôi, nếu phục vụ tốt, bọn tôi sẽ cho chị tiền lương, dù sao thì chị cũng làm quen việc ở quê rồi."

“Đừng nói như vậy, Khê Khê khó khăn lắm mới tốt nghiệp được cấp 3, đã rất giỏi rồi” Cố Viễn Tương nói.

Dù sao Cố Viễn Huy cũng là một người có tính cách thích làm ngược lại với người khác, cô ta càng khuyên thì cậu ta càng nói chuyện không nể nang, chỉ trích Cố Khê một cách vô lý, thậm chí sự tồn tại của cô cũng là một sai lầm.

Cố Viễn Chinh không nói chuyện, chỉ nhìn thời gian, nói với Cố Khê “Cố Khê, đi nấu cơm đi, cha mẹ cũng sắp trở về rồi."

Trước kia nhà họ Cố cũng có người giúp việc, là một người họ hàng xa, cũng không thể tính là người giúp việc, chỉ là giúp đỡ làm chút việc nhà linh tinh. Sau này người giúp việc có cháu trai nên đã trở về quê, họ muốn tìm một người khác, nhưng sau khi biết Cố Khê biết nấu cơm, bèn không tìm nữa, chỉ cần cô ở nhà thì cô sẽ phải nấu cơm.

Cố Khê mặt không cảm xúc nhìn ba người trước mặt.

Nhìn cô đứng đó bất động, Cố Viễn Huy liền tức giận, chỉ tay ra lệnh “Này, anh hai bảo chị đi nấu cơm, anh hai vừa đi công tác Thượng Hải về, mau đi nấu gì cho anh hai ăn đi."

Cố Viễn Tương tìm thấy bánh quy trong hộp bèn đưa qua “Anh, anh đói rồi sao không nói? Anh ăn chút bánh quy lót dạ đi, không thì để Khê Khê nấu cho anh bát mì, Khê Khê nấu mì cực kì ngon."

“Cũng được” Cố Viễn Chinh bây giờ quả thật vừa mệt vừa đói, cũng không kén chọn.

Cố Khê vẫn còn đang bất động, ánh mắt cô nhìn qua đồ vật trên bàn rồi nói “Quà sinh nhật của tôi đâu?”

Cố Viễn Chinh ngơ ngác một lúc, hiếm khi cảm thấy ngạc nhiên, dường như không nghĩ tới cô thế mà lại đòi anh ta quà sinh nhật, bởi vì trước kia mỗi lần họ quên mất thì cô đều không bao giờ chủ động hỏi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc