Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sống lại sống một cuộc sống hạnh phúc Chương 28: Khó Chịu

Cài Đặt

Chương 28: Khó Chịu

Tất cả mọi người trên bàn ăn đều đông cứng người.

Họ trân trân nhìn Cố Khê, cho rằng bản thân nghe sai rồi

Những lời này giống như dao đâm vào tim, đối với mấy người sĩ diện mà nói gần như là một đòn chí mạng.

“Mày, mày, mày...” Tay cầm đũa của Cố Mậu Văn phát run, “nói nhăng nói cuội gì thế!”

Giang Huệ Quân mặt biến sắc, “Là ai nói?! thật sự quá đáng, sao có thể nói những lời như vậy...” bà ta tức đến mức không chịu nổi, trong cơn giận dữ lại có chút hổ thẹn.

“Người ta đều đang nói, không tin thì mấy người tự đi hỏi riêng họ xem.” Cố Khê nghiêng đầu nghĩ nghĩ, “Mẹ à, không phải mẹ và mẹ của Trần Vân Sênh thân với nhau hay sao, mẹ có thể đi hỏi người ta, chắc là dì ấy sẽ nói cho mẹ biết đó.”

Đến người cũng có, vậy thì chắc là thật rồi.

Việc không thể diện nhất của vợ chồng họ chính là việc ôm nhầm con, cũng như việc con gái ruột của họ bị cặp vợ chồng nhà quê ngu dốt, thất học nuôi thành người vừa xấu vừa quê mùa, lại nhát gan, rụt rè, khiến cho bọn họ mất mặt.

Cũng chính như vậy mà họ càng thiên vị đứa con gái được họ nuôi dưỡng thành người vừa xinh đẹp vừa có tài Cố Viễn Tương, đây mới là đứa con gái mà họ phải có.

Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng họ luôn làm ra vẻ không để ý, giống như không hề ghét bỏ đứa con gái ruột khiến họ mất mặt, họ cho rằng họ đối xử với cả hai đứa con như nhau, thậm chí họ còn cho Cố Khê đi học, trong vòng 5 năm từ học sinh tiểu học đến tốt nghiệp cấp 3, không hề bạc đãi cô

Gia đình họ vẫn gắn bó khăng khít, không hề thay đổi.

Không ngờ bên ngoài đều đã đồn đại thành như vậy.

Chỉ cần nghĩ tới mọi người trong khu nhà nhìn họ với ánh mắt như vậy, sau lưng cười nhạo họ, vợ chồng họ cực kì khó chịu.

Cố Mậu Văn vừa tức giận vừa căm phẫn, đột nhiên đứng dậy, không ngờ vì động tác quá mạnh mà bị vấp, cả người và ghế đều ngả ra sau, trực tiếp ngã xuống.

“Ông Cố!” Giang Huệ Quân hét lên kinh hãi.

Những người khác cũng vội vàng đỡ ông ta, túm lại một chỗ, ồn ào gọi người.

May mà Cố Mậu Văn chỉ ngã một cái, người không sao, chỉ là cái lưng bị trật hôm qua đau gần chết.

Mặt ông ta tái xanh, được Giang Huệ Quân và Cố Viễn Chinh đỡ dậy ngồi xuống.

Chờ bọn họ nhìn thấy Cố Khê vẫn ngồi yên đó, chầm chậm ăn sáng, đều không nhịn được tức giận.

Cố Viễn Chinh quát lớn: “Cố Khê, mày muốn làm cha mẹ tức chết sao?”

Anh ta có thể tha thứ cho hành động đánh người, phá phòng của Cố Khê, nhưng cô chọc giận cha mẹ thì không thể được.

Khuôn mặt Cố Mậu Văn trông rất khó coi, Giang Huệ Quân thì né tránh ánh mắt của cô, vừa như không đành lòng, lại vừa như đang tức giận.

Đột nhiên, Cố Khê đập mạnh đôi đũa trong tay xuống bàn hương về phía Cố Viễn Chinh, lạnh giọng : “Anh dựa vào cái gì vu oan cho tôi? Rõ ràng là người ta cười nhạo họ, khiến cho họ tức giận, liên quan gì đến tôi? Những lời đó đâu phải tôi truyền ra!”

Cố Viễn Chinh: “Vậy thì cũng thể nói thẳng như vậy, cha mẹ nghe thấy sẽ khó chịu.”

“Tôi không nói thì những lời cười nhạo đó không tồn tại hay sao, họ sẽ không khó chịu?”

Cố Khê tức giận đứng dậy đi về phía anh ta, túm lấy áo, sau đó đấm một quyền khiến cho anh ta ngã ra sàn.

Cố Viễn Chinh ngã lăn ra sàn, cằm và khóe miệng lập tức xuất hiện một vết bầm xanh.

“A!!!!!!!!!!”

Giang Huệ Quân và Cố Viễn Tương bị dọa hét lên.

Cố Viễn Huy trượt một cái, theo phản xạ tự nhiên co người lại dưới bàn, ôm lấy đầu. Đây là do bị Cố Khê đánh gây ra bóng ma tâm lý.

Cố Khê nhìn xuống từ trên cao, nhìn chằm chằm Cố Viễn Huy đang trợn mắt về phía mình, vẻ mặt lạnh lùng: “Lần sau còn để tao thấy nghe mấy lời đó nữa, tao sẽ đập nát mồm!”

Nói xong, cô quay người vào bếp lấy một đôi đũa sạch, rồi ngồi xuống tiếp tục ăn cháo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc