Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bữa sáng hỗn loạn cũng kết thúc, mấy người Cố Mậu Văn mệt không chịu nổi.
Chỉ có Cố Khê là hoàn toàn không ảnh hưởng gì, ăn sáng xong, cô ném bát đũa ở đó, trở về phòng.
Cố Viễn Tương thấy cô dời đi, bĩu bĩu môi。
Trước kia Cố Khê luôn là người ở lại cuối cùng, chờ tất cả mọi người ăn xong thu dọn, rửa bát đũa sạch sẽ, căn bản không cần ai phải lo lắng.
Nhưng cô ta khôgn dám gọi Cố Khê quay lại, đứng dậy dọn dẹp, lại nhắc nhở: “Cha, mẹ, không còn sớm nữa, mọi người còn không đi làm thì muộn mất.”
Giang Huệ Quân cúi đầu xem đồng hồ, bị dọa, vội vàng: “Ông Cố, hôm nay không phải ông phải đi sớm họp sao? Còn không đi thì không kịp mất.”
Cố Mậu Văn cực kì coi trọng cuộc họp ngày hôm nay, nghe thấy lập tức đứng dậy, chỉ là bật dậy quá mạnh, kéo tới cái lưng bị thương, cả người cứng đờ, đau đến mức mặt tái nhợt, mồ hồ lạnh tuôn ra.
“Ông Cố, không sao chứ?” Giang Huệ Quân nhìn thấy ông ta như vậy, cực kì lo lắng.
Cố Viễn Chinh và Cố Viễn Tương vộ vàng đỡ ông ta, ẩn thận dìu người ra sofa ngồi.
Nghĩ tới lúc nãy ông ta bị ngã, Giang Huệ Quân lo lắng cho cái lưng của ông ta, phiền muộn: “Hay là hôm nay cứ xin nghỉ đi, lưng của ông...”
Cố Mậu Văn cắn chặt răng, nghĩ cũng không nghĩ: “Không được, không thể nghỉ!”
Ngồi một lúc cảm thấy không còn quá đau nữa, ông ta cũng đứng dậy đi làm, chỉ là động tác cẩn thận hơn bình thường, bước đi cũng không mạnh mẽ như mọi khi, có thể thấy ông ta đang cố gắng chịu đựng, khiến người ta thấy mà lo lắng.
Mấy người Giang Huệ Quân mặc dù lo lắng, nhưng cũng biết tính cách của ông ta, không thể ép được, chỉ có thể chờ ông ta tan làm, lại đưa ông ta đi bệnh viện kiểm tra.
Tiễn Cố Mậu Văn đi, Giang Huệ Quân nhìn con trai, nhìn vết thương ở khóe miệng anh ta, lại đau lòng, gấp gáp: “ Con mau ngồi xuống, mẹ bôi thuốc cho.” Sau đó lại oán trách. “Khê Khê ra tay cũng quá mạnh rồi, con là anh trai của nó, sao nó có thể đánh con chứ, thật đúng là...”
Giang Huệ Quân quay đầu nhìn cậu ta, nhìn thấy bộ dạng đầu heo của con trai nhỏ, cũng cực kì đang thương, bà ta có chút khó chịu: “Khê Khê thật sự quá đáng, không biết tại sao lại thành ra như vậy, rõ ràng trước kia ngoan ngoãn như vậy...”
Đột nhiên, bà ta lại nhớ một Cố Khê ngoan ngoan yên tĩnh, không ồn ào không quấy phá trước kia.
Đứa trẻ này sao tự nhiên lại như vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bà ta cảm thấy như vậy không ổn, chờ bà ta tan làm trở về, phải tìm cô nói chuyện, làm rõ ràng rốt cuộc cô đang nghĩ gì, cả gia đình đang yên ổn, nhất định phải đánh nhau hay sao?
Cố Viễn Tương đi lấy thuốc trị thương quay lại.
Giang Huệ Quân bôi thuốc cho Cố Viễn Chinh, vừa bôi vừa nói: “Mấy đứa có biết tại sao Khê Khê tự nhiên lại như vậy hay không? Có phải mấy đứa bắt nạt nó hay không?”
Ánh mắt bà ta lướt qua ba đứa con, liệu có phải bị bắt nạt quá đáng, Cố Khê mới bùng nổ đột ngột như vậy không?
Cố Viễn Chinh im lặng ngồi đó, cụp mắt xuống không nói chuyện, từ sau khi bị Cố Khê đánh, anh ta vẫn luôn im lặng, không biết đang nghĩ gì.
Cố Viễn Huy muốn nói, nhưng lại không dám, chỉ khẽ nhếch miệng.
Cố Viễn Tương bất an nhìn hai anh em họ, biết rõ nhưng không mở miệng, trong lòng cô ta biết Cố Khê thành ra như vậy, khả năng có liên quan đến việc anh hai tặng quà sinh nhật cho cô ta.
Thật ra mấy ngày hôm nay, Cố Viễn Tương luôn nghĩ về nguyên nhân Cố Khê đột nhiên ra tay đánh người, lại thêm chuyện của tối hôm qua, cô ta khá chắc Cố Khê có lẽ bị việc cô ta nhận quà sinh nhật kích thích nên mới không muốn nhẫn nhịn nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)