Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sống lại sống một cuộc sống hạnh phúc Chương 27: Vạch Mặt

Cài Đặt

Chương 27: Vạch Mặt

Cố Khê ngạc nhiên nhìn bà ta, “Cô ta vất vả? Tôi từ năm 3 tuổi đã bắt đầu phải nấu cơm, xuống ruộng làm việc, giặt quần áo cho cả gia đình, làm hơn 10 mấy năm, sao không thấy bà nói tôi vất vả?” nghĩ tới gì đó, cô lại lạnh mặt, “ Cho nên cô ta nấu một bữa cơm đã vất vả, khiến cho bà đau lòng, tôi làm mười mấy năm thì không vất vả, đúng không?”

Mọi người: “...”

Giang Huệ Quân nhận ra bản thân mình lỡ lời.

Bà ta tính nói gì đó, lại nghe Cố Khê tiếp tục: “Tuy không ngon lắm, nhưng so với những cái bánh bột ngô trộn rau dại ở quê thì ngon hơn nhiều, ít ra không đắng chát, cũng không cứng đến mức va vào răng, lại còn ăn no được. Hơn nữa, trứng gà là thứ cả năm mới được ăn một lần, thật là món quý, con gái thì không có quyền ăn đâu…”

Mọi người nghe xong đều sững sờ.

Những lời này trước đây cô chưa từng nói qua.

Mặc dù họ biết cô lớn lên ở nông thôn, nhưng cuộc sống của cô ở đó ra sao, họ đều không rõ, ấn tượng về cuộc sống ở nông thôn của họ không có khái niệm cụ thể nào, càng không biết con gái ở trong những gia đình trọng nam khinh nữ ở nông thôn sẽ như thế nào.

Cô không nói, họ cũng chưa từng hỏi.

Có thể lúc Cố Khê mới trở lại, Giang Huệ Quân cũng quan tâm hỏi vài câu, nhưng những vấn đề đó vốn chỉ là mặt ngoài, lúc đó bà ta chỉ quan tâm Cố Viễn Tương bị tổn thương vì không phải là con ruột của nhà họ Cố, sẽ làm ra chuyện gì ngốc nghếch, tâm trí đều đặt trên người con gái nuôi, nào có để tâm Cố Khê nói gì.

Về sau Cố Khê cũng yên tĩnh giúp đỡ làm việc nhà, trong nhà cũng không có gì thay đổi, càng không cần phải hỏi.

Cố Khê nói xong, tiếp tục ăn sáng.

Cô nói những lời này cũng chẳng có ý gì , chỉ đơn giản là kể chuyện, để cho bọn họ biết cô đã từng trải qua cuộc sống như thế nào, bây giờ cô không muốn lại làm trâu làm ngựa, không muốn làm những chuyện này nữa.

Nếu như bọn họ còn muốn cô làm, vậy thì cô chỉ có thể tiếp tục đánh người.

Mọi người đều không biết nói gì, tâm trạng cực kì phức tạp.

Trong lòng Giang Huệ Quân bứt rứt khó chịu, “Khê Khê, sao trước kia con không nói với mẹ?”

“Nói cái gì?” Cố Khê ngẩng lên nhìn bà ta, ánh mặt lướt đến từng người ngồi đây, thản nhiên, “Tôi nói thì có tác dụng gì sao? Các người ghét bỏ tôi không có văn hóa, vừa xấu vừa quê, không thể được như Cố Viễn Tương vừa xinh đẹp lại có thể diện, làm nhà họ Cố mất mặt, lúc tôi trở về khiến cho nhà họ Cố trở thành trò cười trong khu nhà, chả phải các người đều cảm thấy không nên đón tôi trở lại sao...”

“Khê Khê, chúng ta không hề nghĩ như vậy.” Giang Huệ Quân vội vàng cắt lời cô, cảm thấy không thoải mái.

Cố Mậu Văn cứng mặt, cho dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng khi bị cô nói ra, khiến ông ta cảm thấy rất khó chịu.

Ông ta không hề biết rằng đứa con gái tính tình trầm lặng, miệng lưỡi vụng về lại có thể nói năng sắc bén như vậy, khi nói chuyện khiến người ta cảm thấy nhói lòng.

Cố Viễn Chinh hiếm khi ngây ra một lúc, không hiểu sao, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.

Cố Viễn Tương cúi đầu không dám nói chuyện.

Chỉ có Cố Viễn Huy lén lút bĩu môi, chỉ thấy cô đang tự biên tự diễn.

Lời chỉ trích của Cố Khê trong mắt ông ta là hoàn toàn sai!

Cố Khê không hề sợ hãi, tiếp tục: “Các người tưởng những người khác ở trong khu nhà này không biết sao? Nói không chừng người ta đang ở sau lưng cười nhạo các người đó, cười các người là lũ ngốc, đầu óc có vấn đề, không thương con gái ruột của mình mà lại đi thương một cô con gái giả sống sung sướng ở thành phố, chắn hẳn nuôi con cho người khác rất vui vẻ nhỉ?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc