Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày hôm sau, tinh thần của cả nhà họ Cố đều không tốt.
Hôm qua bọn họ phải dọn dẹp tới khuya, lúc chuyển tủ, có thể là do lớn tuổi, cũng có thể là do chiếc tủ quá nặng, Cố Mậu Văn không cẩn thận bị trẹo lưng, suýt chút nữa bị tủ đè vào người, làm mọi người hoảng sợ hét lên , rối tinh rối mù.
Đời này của Cố Mậu Văn đã trải qua nhiều chuyện, nhưng chuyển tủ đến trật lưng đúng là lần đầu tiên.
Trước khi đi ngủ Giang Huệ Quân đã dùng dầu thuốc xoa bóp cho ông ta, nhưng cái cảm giác vừa nhức nhối vừa tê buốt ấy, khiến ông ta cả đêm không ngủ được, tinh thần cũng không tốt.
Giang Huệ Quân ngủ cùng ông ta, cũng bị ông ta giày vò đến không ngủ nổi.
Cố Viễn Huy cả người đau đớn, cũng không ngủ được.
Còn Cố Viễn Chinh và Cố Viễn Tương, hai người này bận rộn dọn dẹp đến nửa đêm, hơn nữa đồ đạc yêu thích trong phòng đều bị đập nát bét, tức no rồi, không ngủ được, Cố Viễn Tương buổi sáng còn phải dậy sớm nấu đồ ăn sáng, còn ngủ ít hơn.
Cả nhà ngồi trên bàn ăn, ngáp liên tục, ăn sáng cũng không biết mùi vị.
Cố Viễn Chinh dùn rất buồn ngủ, nhưng anh ta còn trẻ, vẫn có thể chịu được, quan tâm hỏi: “Cha, eo của cha không sao chứ? Hay là đi bệnh viện khám xem sao?”
Cố Mậu Văn lắc đầu: “Hôm nay trong cục có cuộc họp quan trọng, không thể nghỉ.”
Cố Viễn Huy mặt mày xanh tím lầm bầm với Cố Viễn Tương: “Con tiện nhân đó đúng là que khuấy phân* (*kẻ gây chuyện, gây rối), sớm muộn cũng có ngày...”
Lời còn chưa nói xong, đã nhìn thấy Cố Khê trên tầng đi xuống.
Dọa cho cậu ta nấc cụt, chỉ thấy toàn thân phát đau, ngậm chặt miệng, vẻ mặt chột dạ.
Cố Khê thản nhiên ngồi xuống ăn sáng.
Nhìn thấy kẻ đầu sỏ khiến cho bọn họ không ngủ được, vợ chồng Cố Mậu Văn sắc mặt không tốt.
Tối hôm qua Cố Mậu Văn đập cửa phòng cô đập đến mức lòng bàn tay sưng lên, Cố Khê vẫn không mở cửa, khiến ông ta tức nghẹn. Ông ta nhiều con cái như vậy, dù năm xưa con trai cả Cố Viễn Dương ngang bướng nhất cũng chưa bao giờ ngỗ nghịch, ương ngạnh như Cố Khê, khiến ông ta tức đến mức như vậy, lại còn thánh thức quyền uy của ông ta.
Nếu như không phải vẫn còn chút lý trí, chắc ông ta sẽ phá cửa xông vào lôi cô ra ngoài quỳ mất.
Nhỡ làm hỏng cửa phải tìm người tới sửa, không biết người ngoài sẽ bàn tán thế nào.
Cố Khê múc cho bản thân một tô cháo đậu, lại lấy thêm trứng rán và chút dưa muối chầm chầm ngồi ăn.
Cô cau mày, vừa ăn vừa nói: “Trứng rán quá lâu, cho quá nhiều muối, vừa tanh vừa mặn, không ngon.”
Dạ dày quặn lại, khiến cô buồn nôn, nhưng vẫn cố nhịn, ép bản thân phải ăn.
Ăn uống là một trong những cách để duy trì sự sống, không thể để bản thân còn chưa chết mà đã làm hỏng cơ thể.
Cố chịu đựng sự khó chịu , cô cố gắng nhét đồ vào dạ dày, nhét được bao nhiêu thì nhét bấy nhiêu.
Cố Viễn Tương nghe lời này thì cực kì uất ức, trong lòng cô tâ nghĩ nếu đã không ngon thì đừng có ăn chứ.
Cô ta được cha mẹ anh em cưng chiều từ nhỏ, chưa từng làm việc nhà, trước khi Cố Khê trở về, trong nhà có người giúp việc, sau này người giúp việc về quê rồi, lại có Cố Khê làm tất cả việc trong nhà, cô ta lại càng không phải làm gì, chỉ cần thoải mái ngồi chờ ăn cơm là được.
Cô ta cũng là dạo gần đây được Giang Huệ Quân kêu nấu cơm, có thể nấu chín là không tồi rồi.
Cố Mậu Văn đập đôi đũa xuống bàn, giận dữ: “Không ngon thì đừng ăn, cút ra ngoài cho tao!”
Giang Huệ Quân nhìn ông ta giận dữ như vậy, lại nhớ tới tối qua, lo lắnng hai cha con lại náo loạn tiếp, kiên nhẫn khuyên bả: “Khê Khê, còn nói ít đi vài câu, đừng chọc tức cha con nữa! Còn nữa, Tương Tương sáng sớm đã phải dậy sớm nấu cơm cho chúng ta, đã rất vất vả rồi, làm được thế này là tốt lắm rồi.”
Nói xong bà ta đau lòng nhìn con gái nuôi, Cố Viễn Tương lại càng uất ức hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










