Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Mậu Văn nghẹn lời, lần đầu tiên, con cái không chỉ không nghe lời, lại còn cãi lại ông ta, nói một câu cô liền đáp trả vài câu, khiến ông ta cực kì mất mặt.
“Huệ Quân, bà nói nó đi!”
Ông ta rất ít khi tham gia vào việc giáo dục con gái, bình thường đều là mẹ con Giang Huệ Quân tự tâm sự hướng dẫn nhau, hôm nay Cố Khê không nghe lời, nói gì cũng không được, chỉ có thể để Giang Huệ Quân đi nói.
Giang Huệ Quân nhìn Cố Khê, mở mở miệng, lại không biết nói gì.
Nói cô đánh người không đúng? Nói cô đánh quá mạnh tay? Nói cô không nên đập phá phòng của Cố Viễn Chinh? Hay là nói cô...
Cố Khê hiện tại không còn nghe lời nữa, nói cũng không có tác dụng, đứa con này giống như chuyện gì cũng chẳng bận tâm, khiến người ta hết cách.
Cuối cùng vẫn là Cố Viễn Tương bước ra nói cơm tối nấu xong rồi, mới phá vỡ sự im lặng này.
Không còn sớm nữa, mọi người cũng chỉ có thể đi ăn cơm trước.
Cố Khê ngồi vào bàn ăn, gắp một lần hết nửa đĩa trứng gà xào vào trong bát, yên lặng ăn cơm.
Thật ra cô cũng không muốn ăn, trời thì nóng bức, cơ thể cũng nặng nề, rất khó chịu, nhưng mà vẫn phải ép bản thân ăn nhiều một chút, chăm sóc tốt sức khỏe, cô không biết bản thân có thể sống bao lâu, nếu như đã sống, vậy thì phải sống cho tốt.
Mọi người nhìn cảnh này, muốn nói nhưng lại nhịn xuống.
Lúc trước, Cố Khê cũng chỉ gắp một chút rau xanh, những món ăn khác cũng không dám gắp nhiều, Cố Viễn Huy bọn họ cũng sẽ không nhường cô, món gì ngon đều sẽ gắp hết, cũng sẽ không kêu cô ăn.
Bây giờ, thấy cô chủ động ăn rau ăn thịt, còn tranh đồ ăn với mọi người, trong lòng chợt dâng lên cảm xúc khó nói thành lời.
Ăn xong cơm, Cố Khê về phòng.
Cố Viễn Tương rửa xong bát đũa mới nói: “Anh hai, tủ quần áo trong phòng em bị đổ rồi, không dựng được lại, anh với cha giúp em dựng lại đi.”
Cố Viễn Huy bị thương, không có sức, chỉ có thể nhờ Cố Mậu Văn và Cố Viễn Chinh làm.
Cố Mậu Văn ngạc nhiên, “Sao tủ quần áo trong phòng con lại bị đổ?”
“Bị Khê Khê lật đổ.” Cố Viễn Tương trề môi, cực kì uất ức.
“Cái gì?” Giang Huệ Quân kinh ngạc, “ Đang yên ổn, sao lại lật tủ làm gì?”
Cố Viễn Tương nhỏ giọng: “Chị ấy không chỉ đập phòng của anh hai, mà còn đập cả phòng con và phòng Viễn Huy.”
Cố Mậu Văn bọn họ lại một lần nữa sững sờ.
Cố Khê trước giờ luôn cam chịu lại làm ra chuyện này, khiến bọn họ nhất thời không biết phải phản ứng ra sao. Thật sự không hiểu nổi, cô đang làm cái gì, đang phát điên vì chuyện gì?
Cơn giận của Cố Mậu Văn còn chưa tiêu tan lại bùng lên, ông ta gõ cửa phòng Cố Khê, chất vấn: “Sao con lại phá phòng của anh hai và Tương Tương? Hai chúng nó cũng không đắc tội với con.”
Cố Viễn Huy phá phòng của cô, xé sách của cô, cô đánh lại Cố Viễn Huy, họ có thể bỏ qua không để ý, nhưng cô phá phòng của Cố Viễn Chinh và Cố Viễn Tương thì lại không đúng.
Cố Khê nói: “ Cố Viễn Huy đã phá phòng của tôi, các người chẳng làm gì,vừa không khuyên can, cũng không phạt cậu ta, vậy tôi phá phòng họ có sao đâu? Nếu các người không vừa lòng, thì cứ phạt Cố Viễn Huy trước đi.”
Cố Mậu Văn: “...”
Đứa con gái này từ lúc nào mà mồm miệng lanh lợi vậy chứ?
Cố Khê ngẩng đầu nhìn ông ta, bình tĩnh hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
Cố Mậu Văn tức tới mức toàn thân phát run.
Đây là lần đầu tiên có đứa con dám cãi lại ông ta như vậy, lại không nghe lời, ông ta đùng đùng đập cửa, “Cố Khê, ra đây!”
Cánh cửa từ đầu đến cuối vẫn không mở ra, Cố Mậu Văn đập đến mức lòng bàn tay đỏ cả lên, cũng không thể gọi được người bên trong đi ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










