Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Khê phát điên đánh người hung dữ như vậy, cô ta cũng không chắc cha mẹ liệu có thể khống chế được cô không.
Chắc là được nhỉ, Cố Khê dù điên tới mức nào, cũng phải kiêng kị cha mẹ, con cái luôn có một sự kính sợ bẩm sinh đối với cha mẹ, có thể đánh nhau với anh chị em trong nhà, nhưng không thể phản kháng trước quyền uy của cha mẹ.
“Chị ấy ở trên phòng.” Cố Viễn Tương nhỏ giọng.
Cố Mậu Văn không ngờ Cố Khê vừa về tới đã đánh người, đánh con trai út thành ra như vậy, cực kì tức giận, trầm giọng: “Viễn Chinh, con đi gọi nó xuống đây.”
Cố Viễn Chinh đồng ý, lên tầng gọi người.
Tới tầng 2, đi qua căn phòng ở đầu cầu thang, nhìn thấy bên trong hỗn loạn một mớ, mắt anh ta mở lớn.
Đó là phòng của anh ta.
Sao phòng của anh ta lại thành ra như vậy? Tủ đồ, bàn học, rèm cửa nằm la liệt dưới đất, chỗ nào cxung là quần áo, đến cả giường cũng bị lật đổ...
Cố Viễn Chinh cả mặt ngơ ngẩn, chẳng lẽ có người đánh nhau trong phòng anh ta?
Anh ta nghĩ đến Cố Khê và Cố Viễn Huy, nhất định là hai người này đánh nhau, hơn nữa Cố Viễn Huy rõ ràng là bị đánh rất thảm.
Dù rằng làm anh trai không nên tính toán với em trai em gái, nhưng dù là ai nhìn thấy phòng của bản thân thành ra thế này, cũng không thể vui nổi.
Anh ta nhịn tức, lạnh mặt gõ cửa phòng Cố Khê.
“Cố Khê, ra đây!”
Một lúc sau, cửa phòng mở ra, Cố Khê lúc này đang mặc đồ ngủ, đầu tóc lộn xộn bước ra.
Nhìn tóc cô loạn như vậy, trên mặt còn có vết hằn, liền biết cô lúc nãy còn đang ngủ.
Bây giờ là lúc nào rồi, cô vậy mà vẫn còn ngủ, đừng bảo là ngủ từ trưa tới giờ nhé? Cô từ bao giờ lại lười biếng như vậy?
Nhìn vết thương trên mặt của Cố Viễn Huy, và căn phòng của anh ta dường như có liên quan đến cô, Cố Viễn Chinh không có cách nào giữ được bình tĩnh.
Anh ta nhịn con tức xuống, lạnh giọng:” Cha gọi cô xuống dưới”
Cố Khê Ồ một tiếng, cũng không nhìn anh ta, lại đóng cửa vào trước mặt anh ta.
Cố Viễn Chinh: “...”
Cố Viễn Chinh lại chờ một lúc, cửa lần nữa lại được mở ra, Cố Khê thay xong đồ đi ra ngoài.
Cô không nhìn Cố Viễn Chinh còn đang đứng trước cửa, đi xuống dưới
Phòng khách dưới tầng, Giang Huệ Quân đau lòng an ủi con trai, Cố Mậu văn đen mặt ngồi cạnh, không khí trong phòng cực kì áp lực.
Thấy Cố Khê, Cố Mậu Văn lớn tiếng quát: “ Qua đây, quỳ xuống!”
Nhà họ Cố trước giờ không đánh con cái, nhưng nếu con cái phạm phải sai lầm, thì vẫn phải phạt, ví dụ như kêu bọn họ quỳ xuống, khi nào biết sai thì mới được đứng dậy.
Đây cũng là một phương thức giáo dục của thời đại này.
Cố Khê đi qua, dừng trước mặt ông ta vài bước, bình tĩnh: “Có chuyện gì không?”
Cô thẳng người đứng đo, đừng nói là quỳ, thậm chí còn dám nhìn thẳng vào Cố Mậu Văn, mọi người đều kinh ngạc nhìn cô.
Cố Viễn Tương đứng trong bếp thò đầu nhìn qua, không hiểu vì sao cô lại to gan như vậy, thế mà không sợ cha tức giận.
Cố Viễn Huy vốn dĩ còn đang mong chờ cha giáo huấn Cố Khê, trút giận cho cậu ta, đè nát sự kiêu ngạo của cô, tốt nhất là đánh cho một trận.
Nhưng bây giờ nhìn, Cố Khê vẫn là ngông cuồng như trước, đến cả cha cũng không sợ.
Nghĩ tới đến vẻ điên cuồng của cô, cậu ta rùng mình một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







