Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sống lại sống một cuộc sống hạnh phúc Chương 23: Không Quỳ

Cài Đặt

Chương 23: Không Quỳ

Cố Mậu Văn cảm thấy khó chịu vì bị con gái thánh thức quyền uy.

Nhưng ông ta cũng rất ngạc nhiên, đứa con gái bình thường rụt rè yên tĩnh khiến ông ta cảm thấy mất mặt này vậy mà dám nhìn thẳng vào ông ta, vẫn có vài điểm đáng khen.

Ông ta đè nén sự khó chịu trong lòng, trầm giọng: “ Tại sao con đánh Viễn Huy?”

Giang Huệ Quân thương xót ôm lấy Cố Viễn Huy, mắt nhìn Cố Khê, Cố Viễn Huy quay đầu gườm gườm nhìn cô.

Cố Viễn Chinh đứng ở đầu cầu thang nhìn qua, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì đó.

Cố Viễn Tương cũng đứng trong bếp nhìn qua.

Bị tất cả mọi người nhìn chằm chằm như vậy Cố Khê cũng không hề giống trước kia nhút nhát cúi gằm đầu xuống nhận lỗi, cô thậm chí còn có gan nói: “Do cậu ta định đánh tôi trước.”

“Con không có!” Cố Viễn Huy lớn tiếng nói, “Con vừa vào cửa đã bị chị ta ném sách qua, chị ta còn ra tay đánh con, không tin mọi người hỏi chị hai!”

Cố Mậu Văn nhìn Cố Viễn Tương, “đúng không?”

Cố Viễn Tương do dự rồi gật đầu.

Quả thật là như vậy, mặc dù Cố Viễn lao tới muốn đánh, nhưng người ra tay trước lại là Cố Khê.

Cố Khê: “Cậu ta đập phòng tôi, xé sách của tôi, chưa được sự đồng ý của tôi đã đi vào phòng, tôi khiến cậu ta ra ngoài thì có gì sai?”

Lời này không một ai tán thành.

Thời này, người cùng sống trong một nhà làm gì có cái gọi là quyền riêng tư, cũng không có khái niệm đó, hoàn toàn có thể tùy ý bước vào phòng người khác.

Còn việc Cố Viễn Huy đập phòng của Cố Khê, xé sách của cô, người nhà họ Cố đều biết, cũng không cảm thấy có gì sai.

Cố Khê tiếp tục: “Sau đó cậu ta lao vào tôi, khiến tồi tức giận rồi, chỉ có thể đánh cậu ta.” Cô cũng hỏi Cố Viễn Tương, “Có phải như vậy không?”

Cố Viễn Tương bị cô hỏi tới da đầu tê rần, không dám nói dối, chỉ có thể gật đầu.

Giang Huệ Quân nói: “Khê Khê, mấy hôm trước con đánh Viễn Huy, nó tức giận mới phá phòng của con, nếu như con ở nhà, sao nó có thể làm vậy?”

Nói cho cùng, vẫn là không vui vì cô chạy qua nhà họ Thẩm ở vài ngày.

Cố Khê nhìn bà ta, “ Cố Viễn Huy nói tôi là giày rách”

“Cái gì?”

Vợ chồng Cố Mậu Văn sững sờ, nhìn Cố Viễn Huy.

Rất rõ ràng, ngày hôm đó Cố Khê đánh người, cả ba anh em Cố Viễn Huy đều không nói ra chuyện này, cũng có thể trong mắt bọn họ, đó chỉ là vài câu tranh cãi, lại nói ở trong nhà, cũng có tính là gì, không cần phải nhắc tới.

Cố Khê ở cùng họ 5 năm, đã quá hiểu rõ bản chất của những người này, còn gì mà không hiểu nữa.

Trước kia cô quá ngốc nghếch, bị cặp cha mẹ quê mùa, ngu muội, trọng nam khinh nữ kia thao túng suốt 15 năm, hình thành ra tính cách tự ti, rụt rè, họ nói chỉ cần cô ngoan ngoãn hiểu chuyện, làm nhiều việc nhà, mọi người đều sẽ yêu quý cô, ở trong nhà cũng phải hòa thuận, thời gian quá dài, muốn xóa mờ khoảng cách 15 năm cô luôn cố gắng trở thành một thành viên trong gia đình, cũng muốn họ yêu thương cô như yêu thương Cố Viễn Tương.

Cô không biết liệu có thể chờ được tới ngày họ bảo vệ cô giống như bảo vệ Cố Viễn Tương không

Bởi vì cô chết rồi, không chờ được.

Người đã chết một lần, làm một hồn ma mấy chục năm, cái gì cũng đã nhìn thấy, đã sớm nghĩ thông suốt rồi.

Ngoài chuyện sống chết ra thì không có việc gì là lớn cả, lúc này nghĩ lại, những việc cô từng quan tâm trước kia đúng là quá buồn cười, cô bây giờ đã không còn quan tâm những người này nữa, đánh thì đánh thôi, sợ gì chứ?

Cùng lắm thì chết thêm một lần nữa.

Cố Viễn Huy không ngờ cô lại lôi chuyện này ra nói, với tuổi của cậu ta, tất nhiên hiểu rõ dùng từ “giày rách” để ám chỉ một cô gái khó nghe đến mức nào, nếu nói câu đó ở bên ngoài, chắc chắn sẽ lớn chuyện. Nhưng cậu ta đã quen với việc chèn ép Cố Khê, chỉ cần khiến cô khó chịu, lời lẽ khó nghe nào cậu ta cũng nói ra được.

Cậu ta giải thích: “ Con, con chỉ là tùy tiện nói vậy thôi...”

Cố Khê: “ Cho nên tôi cũng tùy tiện đánh cậu, đây không phải điều hiển nhiên sao?” Cô cười nhạt, nhìn giống như ngoài mặt cười nhưng tâm không cười, “Sau này còn để tôi nghe thấy những lời này, nghe một lần đánh một lần.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc