Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cả người cậu ta đau muốn chết, lần đầu tiên cậu ta bị đánh thành như vậy, cha mẹ cũng chưa từng đánh cậu ta.
Nếu hỏi không hận sao thì không thể nào, nhưng cậu ta bị Cố Khê đánh sợ rồi, bây giờ cậu ta vừa sợ vừa hận vừa tức.
Không chờ hai người họ dọn dẹp xong, Cố Khê lại ra ngoài.
Hai người đang dọn dẹp nghe thấy tiếng gõ cửa đều bị dọa giật mình.
Chờ Cố Khê đứng trước cửa, hai người bị dọa sợ không dám hé một lời, giống như đi đêm gặp phải cướp, tim gan như muốn bay thẳng ra ngoài.
“Tôi đói rồi, nấu cơm đi.” Cố Khê nói chuyện
Cố Viễn Tương vội vàng đáp ứng, từ căn phòng mới dọn dẹp được một nửa chạy ra, ngoan ngoan đi rửa tay nấu cơm.
Tới lúc đứng trong bếp, cô ta bỗng cảm thấy hoang mang.
Không đúng, việc nấu cơm này, không phải trước giờ đều là Cố Khê làm sao? Chỉ cần Cố Khê ở nhà, một ngày ba bữa cơm đều là cô nấu, còn giặt quần áo cho người nhà, quét dọn vệ sinh...mỗi ngày mọi người còn đang ngủ, cô đã dậy sớm nấu cơm rồi, chờ mọi người thức dậy, cơm cũng nấu xong.
Chỉ là mấy hôm nay, Cố Khê không ở nhà, Giang Huê Quân lại đi làm, chỉ có Cố Viễn Tương đang được nghỉ hè ở nhà nấu cơm giặt đồ, quét dọn nhà cửa.
Làm liên tục vài ngày, cô ta cũng thấy quen rồi.
Những ngày tháng chỉ cần ngồi xuống là có cơm ăn dường như không còn trở lại nữa rồi.
Nấu xong cơm, Cố Viễn Tương ngoan ngoan lên tầng gọi người.
Chỉ có một mình Cố Khê đi xuống, Cố Viễn Huy còn trốn trong phòng, không dám ăn cơm cùng với cô.
Cố Khê cũng không để ý, thoải mái ăn, thịt trên bàn đều bị cô cho hết vào bát của mình, chỉ có vài miếng, dù sao thì bữa trưa cũng chỉ có ba người họ ở nhà ăn cơm, cũng sẽ không nấu quá đặc biệt, đơn giản nấu một chút, buổi tối cả nhà trở về ăn cơm mới nấu thêm vài món ăn.
Chiều tối, hai vợ chồng Cố Mậu Văn và Cố Viễn Chinh cùng nhau về nhà.
Vừa về tới đã ngửi được mùi thơm của đồ ăn, đều biết là Cố Viễn Tương đang nấu cơm.
Sắc mặt của Cố Mậu Văn và Cố Viễn Chinh đều không tốt, dù là ai nhìn thấy Cố Viễn Huy bị đánh thành như vậy cũng không vui nổi.
Cố Viễn Huy bị Cố Khê đánh cho một trận tơi tả, vừa kinh hoàng vừa sợ hãi, lo rằng cô sẽ nổi điên lên đánh mình bất cứ lúc nào, cả ngày sống trong thấp thỏm bất an. Lúc này nhìn thấy cha me và anh trai trở về, được họ quan tâm như vậy, sự uất ức trong lòng không kìm được nữa.
Cậu ta không nhịn được khóc òa, vừa khóc vừa nói: “Cố Khê đánh con! Cha, mẹ, cô ta đánh con...”
Cả ba người đều ngẩn ra.
Giang Huệ Quân kinh ngạc: “Khê Khê đánh con? Sao có thể? Khê Khê sao lại có thể đánh người.”
Một Cố Khê lúc nào cũng nghe lời đã khắc sâu trong lòng họ, lúc này cả ba đều khó mà tin tưởng được, dù lần trước cô đánh người, nhưng không phải chỉ đánh một cái rồi chạy hay sao...
Có điều, Cố Viễn Huy khóc thành như vậy, lại thề thốt nói rằng chính Cố Khê đánh mình, khiến họ không thể không tin.
Cố Viễn Chinh hỏi: “Nó trở lại rồi?”
Cố Mậu Văn nhếch mày, mặt âm trầm: “ Nó đang ở đâu? Gọi nó ra đây.”
Cố Viễn Tương đang ở trong bếp nghe thấy tiếng, vội vàng chạy ra ngoài, nhìn thấy cả ba người đã trở lại, vui mừng một chút, nhưng nhớ tới những chuyện xảy ra hôm nay, niềm vui đó lại bị áp xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
