Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sống lại sống một cuộc sống hạnh phúc Chương 20: Dọn Dẹp

Cài Đặt

Chương 20: Dọn Dẹp

Cố Viễn Huy không có tiền.

Cho dù có tiền, cậu ta cũng không muốn đưa, không chỉ là vài quyển sách thôi sao, có thể đáng giá từng đấy tiền sao? Còn phải bồi thường ? Quá đáng hơn, cô thế mà đòi tận 20 đồng.

Lại còn phải bồi thường thêm tem phiếu, sao không đi ăn cướp luôn đi?

Dù nghĩ vậy, nhưng cậu ta không dám nói, chỉ nhỏ giọng thì thầm: “ Chị cũng đập radio của tôi.”

Đó là món quà sinh nhật năm ngoái anh hai đặc biệt tặng cho cậu ta, có thể để ở trong phòng nghe phát thanh, cậu ta cực kì thích, luôn cẩn thận cất giữ, không cho người khác động vào.

Cố Khê nhìn cậu ta, “Cần tôi bồi thường?”

Đối diện với đôi mắt không có bất kì cảm xúc nào của cô, Cố Viễn Huy run rẩy, lập tức lắc đầu, chỉ sợ chậm một chút lại bị cô đánh.

Bởi vì không còn tiền, Cố Viễn Huy chỉ có thể vay tiền của Cố Viễn Tương.

Cậu ta sợ không đưa tiền ngay cho cô, cô thật sự sẽ đánh người tiếp.

Chờ Cố Khê cầm tiền về phòng, đóng cửa, Cố Viễn Tương mới có thể thở phào.

Nhìn thấy Cố Khê đánh người đập phá phòng như vậy, cô ta thật sự rất sợ cô, sợ cô ra tay đánh người, cũng sợ cô tiếp tục đập phá phòng.

Trong nhà chỉ có căn phòng của hai vợ chồng Cố Mậu Văn là không bị cô đập, nếu cô thật sự ra tay, cô ta không dám tưởng tượng cha mẹ tan làm về sẽ tức giận thế nào nữa.

Tâm trạng Cố Viễn Tương phức tạp, quay đầu nhìn Cố Viễn Huy, nhìn thấy bộ dạng xanh tím của cậu ta, không kìm được thở dài.

Khuôn mặt không dễ gì khỏi, còn chưa được một ngày, lại bị đánh thành như vậy, một thời gian nữa chắc không thể ra ngoài.

“Chị bôi thuốc cho em trước.”

Cố Viễn Tương kéo Cố Viễn Huy đi bôi thuốc.

Mặc dù Cố Viễn Huy bị đánh rất thảm, nhưng người không bị hôn mê, không bị hộc máu, không cần phải đi bệnh viện. Chỉ khi thấy Cố Viễn Huy cởi áo ra, nhìn thấy từng vết xanh tím đó, Cố Viễn Tương đau lòng không thôi, cũng may Cố Khê không ra tay với cô ta.

Cô ta cảm thấy bản thân nhất định không chịu nổi một đòn.

Bôi thuốc xong, Cố Viễn Tương vội vàng đi dọn phòng.

Nghĩ tới phòng của bản thân bị đập phá, cô ta khó chịu muốn chết, Cố Khê đập đồ không hề nương tay, làm hỏng rất nhiều đồ, đều là những vật cô ta yêu thích.

“Viễn Huy, đi thôi, dọn dẹp phòng trước đã.”

Cố Viễn Huy trước giờ luôn nghe lời cô ta, bèn theo sau, chỉ là có lúc động vào vết thương lại rên lên một tiếng.

Hai người nỗ lực dọn dẹp, nhưng phòng của họ đồ đạc quá nhiều, dọn dẹp rắc rối hơn phòng của Cố Khê rất nhiều, thậm chí chiếc tủ quần áo to nặng mà Cố Khê lật đổ, bọn họ hoàn toàn không có cách nào nhấc nó lên để dựng lại.

Hơn nữa Cố Viễn Huy còn đang đau khắp người, không có sức, Cố Viễn Tương cũng không chút sức lực nào.

Như tủ quần áo to trong phòng của Cố Viễn Tương, năm đó Giang Huệ Quân đặc biệt mời thợ đến lắp ráp, đều là dùng vật liệu tốt, dù có qua mười mấy năm, chất lượg vẫn rất tốt, cực kì bền.

Loại tủ này có một đặc điểm đó là rất nặng, không dễ di chuyển, người bình thường sẽ không chuyển được, cần hai người đàn ông khỏe mạnh hợp sức mới được.

Cố Viễn Tương dùng hết sức lực từ lúc bú mẹ ra, cũng không thể dựng nổi chiếc tủ đang nằm dưới đất lên, mệt đến mức không ngừng thở dốc.

Cô ta có chút nghi ngờ, rốt cuộc Cố Khê phải mạnh đến mức nào chứ? Nhìn cô đạp phá đồ đạc, trực tiếp lật đổ tủ quần áo, nhìn rất nhẹ nhàng.

Khó trách khi cô đánh Cố Viễn Huy, Cố Viễn Huy cũng không dám phản kháng, chỉ có thể ôm lấy đầu co rúm người lại bị đánh.

Cố Viễn Tương từ bỏ việc dựng lại tủ quần áo, nhìn Cố Viễn Huy: “Viễn Huy, sau này đừng có trêu chọc chị ta nữa.”

Cố Viễn Huy mặt nhăn nhó, không lên tiếng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc