Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sống lại sống một cuộc sống hạnh phúc Chương 19: Bồi Thường

Cài Đặt

Chương 19: Bồi Thường

Sau đó cô lại đi sang phòng của Cố Viễn Tương.

Lúc này Cố Viễn Tương gấp muốn chết, muốn đi ngăn cản cô nhưng lại không dám, chỉ sợ Cố Khê đang phát điên này quay ra đánh cô ta, chỉ có thể uất ức: “Khê Khê, chị đừng làm thế, em không hề động vào phòng của chị...”

Cố Viễn Huy nắm chặt nắm đấm, cũng không dám ngăn cản.

Nếu như là lúc trước, Cố Khê dám bắt nạt Cố Viễn Tương, chỉ cần cô nói Cố Viễn Tương một câu không đúng, cậu ta nhất định sẽ trả lại cho cô, trút giận cho Cố Viễn Tương.

Cậu ta không thích Cố Khê, nói đúng hơn là ghét cô, không thích cô trở về, phá hoại gia đình cậu ta, khiến cho sự tồn tại của Cố Viễn Tương trở nên ngượng ngùng, các gia đình khác trong khu tập thể cũng cười gia đình bọn họ.

Vì vậy cậu ta luôn gây khó dễ cho Cố Khê, để ép cô dời đi.

Chỉ là trận đòn vừa nãy cậu ta bị cô đánh thật sự quá đau, khiến cậu ta có cảm giác do dự, thì ra bị đánh đau như vậy, những người đàn ông nói rằng nếu đàn bà không nghe lời thì đánh cho đến khi họ nghe lời, có phải kiểu đánh như vậy không?

Cố Khê không để ý bọn họ, cô đẩy cửa đi vào, nhìn thấy căn phòng thiếu nữ rộng rãi, bài trí vô cùng ấm áp, từng món đồ trang trí bên trong đều toát lên sự cưng chiều của người nhà dành cho cô ta.

Căn phòng hướng nam, trừ phòng của hai vợ chồng Cố Mậu Văn ra thì đây là căn phòng tốt nhất trong nhà.

Trong phòng truyền ra từng tiếng binh binh binh, hai chị em Cố Viễn Tương vừa gấp gáp vừa tức giận đứng ngoài cửa, đều không dám ngăn cản.

Họ chỉ cảm thấy, Cố Khê nhất định là bị điên rồi.

Cố Viễn Huy năm nay 16 tuổi cũng được xem là một nửa người trưởng thành, thậm chí cậu ta còn cao hơn Cố Khê một cái đầu.

Nhưng không biết tại sao, bị Cố Khê túm lấy như vậy, trông cậu ta không khác gì một con gà nhỏ yếu ớt, bị cô túm tới trước mặt, tưởng rằng lại sắp bị cô đánh, trong lòng cậu ta trào dâng cảm giác sợ hãi, hai tay bất giác ôm chặt đầu.

Cố Khê túm lấy người, kéo cậu ta tới phòng của cô, đẩy người vào trong phòng.

“Dọn dẹp sạch sẽ cho tôi.” Âm thanh của cô bình tĩnh tới lạnh lùng, “Không dọn sạch, thì chờ ăn đòn đi.”

Cố Viễn Huy: “...”

Cố Viễn Huy rất muốn cứng cỏi từ chối, phản kháng lại sự áp chế độc ác của cô, nhưng lúc nãy bị cô đánh sợ rồi, bây giờ cha mẹ anh trai đều không ở nhà, không có ai dám ngăn cản cô, sợ cô lại ra tay đánh người, chỉ có thể nhịn cơn tức đi dọn dẹp.

Cố Viễn Tương co rúm đứng bên cạnh, nhìn Cố Khê, trong lòng cô ta cực kì sợ hãi.

Lúc này, Cố Khê quay đầu nhìn qua, cô ta chỉ có thể nịnh nọt : “Khê Khê, em, em cũng đi giúp đỡ...”

Cố Viễn Tương rụt rè đi vào trong phòng, giúp đỡ dọn dẹp.

Phòng của Cố Khê đồ đạc không nhiều, dọn dẹp rất nhanh, chỉ còn khắp sàn đều là vụn giấy, bởi vì quá nhiề, không dễ dọn, cần phải quét.

Cố Viễn Tương đi lấy chổi đến quét.

“Quần áo bị dẫm bẩn mang đi giặt.” Cố Khê đứng ở cửa sai bảo, “Cố Viễn Huy, giặt quần áo đi.”

Cố Viễn Huy: ”...Không biết giặt.”

Là con út trong nhà, cậu ta chưa bao giờ giặt quần áo, cũng không biết giặt.

“Không biết thì học” Cố Khê lạnh như băng, “Giặt không sạch, ăn đòn.”

Cố Viễn Huy vừa tức vừa sợ, chỉ có thể mang quần áo đi giặt.

Chờ Cố Viễn Huy giặt sạch quần áo xong, phòng cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Cố Khê vẫn chưa bỏ qua cho họ: “Những thứ khác tôi sẽ không tính toán nữa, nhưng sách của tôi bị xé rách, phải bồi thường tiền.”

Cô rất trân trọng sách, lúc lật sách cũng cẩn thận từng tí, sợ bị nhăn.

Lúc nhỏ cô rất ngưỡng mộ những đứa trẻ được đi học, là con gái trưởng trong nhà cha mẹ nuôi, họ còn trọng nam khinh nữ, cho nên con gái phải giúp đỡ làm việc, chăm sóc em trai em gái, làm gì có chuyệ cô được đi học.

Trở về nhà họ Cố, biết mình có thể đi học, cho dù là phải học chung với một đám học sinh tiểu học, cô cũng có thể nhịn xuống cảm giác xấu hổ, chỉ cần có thể được đi học.

Đời này được sống lại, cô vốn định coi những người nhà họ Cố như người lạ.

Không ngờ những quyển sách mà cô trân quý bị xé rách hết, sát ý lại bùng lên, khiến cô không thể khống chế bản thân.

Cố Viễn Tương rụt rè hỏi: “Bồi thường bao nhiêu tiền?”

Cố Viễn Huy không dám nói gì, trong lòng không muôn bồi thường tiền, nhưng vẫn là câu kia, sợ bị đánh, không dám không trả tiền.

Nhưng cậu ta bây giờ không có tiền, cũng không bồi thường nổi, đừng bảo sẽ lại bị đánh nữa?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc