Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Khê đột ngột mở mắt.
Cô nghe thấy những âm thanh mơ hồ từ bên ngoài vọng vào, kèm theo là những tiếng cười, khiến cho suy nghĩ chậm chạp của cô cũng dần trở nên rõ ràng.
Cô...sống lại rồi!!
Cô vội vàng bật dậy, bởi vì bật dậy quá nhanh khiến cho cả người choáng váng, trước mắt tối sầm lại, suýt chút nữa lại ngã ra, hai tay cô chống ở trên giường một lúc mới cảm thấy ổn hơn.
Cô lại sờ trán, hình như còn đang sốt, cả người đều yếu ớt, cực kì khó chịu, cũng rất lạ lẫm, khiến cho cô rõ ràng nhận thức được rằng bản thân thật sự đã sống lại rồi.
Cố khê xoay đầu nhìn căn phòng, bất giác ngẩn người. Căn phòng này cực kì quen thuộc, là căn phòng sau khi cô 15 tuổi trở về nhà họ Cố và ở lại 5 năm. Căn phòng này không lớn, đồ đạc cũng không nhiều, đối diện với cửa sổ là bàn học, trên bàn có một vài quyển sách, bên cạnh là bức tường ố vàng dán vài tờ bằng khen cũ kĩ, một chiếc tủ quần áo đã tróc sơn, một chiếc giá treo quần áo bên trên treo một chiếc túi đeo vai và quần áo, một chiếc ghế, một chiếc giường đơn, vậy là không còn gì khác.
Đây không giống một căn phòng của một cô gái ở, nó giống như một căn phòng dành cho một người khách.
Ngồi một lúc, cảm thấy cơ thể đang hồi phục một chút sức lực, Cố Khê lật chăn ra, lảo đảo đi về phía cửa.
Lúc mở cửa, tiếng nói chuyện dưới lầu cũng trở bên rõ ràng hơn
“Anh hai, cái đồng hồ này tặng em sao, đồng hồ của em hỏng rồi, em còn đang tính đi mua cái mới đó."
Cố Viễn Tương giơ cổ tay lên, vui vẻ mà nhìn chiếc đồng hồ mới trên cổ tay mình, nhìn ra được hãng nước ngoài trên đồng hồ, cực kì vui mừng.
“Tất nhiên rồi, cái đồng hồ cao cấp này tốn cả nửa năm tháng lương của anh mày mới mua được, coi như là bù quà sinh nhật cho em”, Cố Viễn Chinh mỉm cười, “Bù cho tuần trước sinh nhật em không thể về nhà chúc mừng."
Cố Viễn Tương vui vẻ “Cám ơn anh hai, em thích lắm!”
Cố Viễn Huy đang ngồi ăn vặt có chút ghen tị cũng xen vào “Chị à, sao chị chỉ cảm ơn anh hai, em thì sao? Em cũng tặng quà cho chị mà có thấy chị cảm ơn đâu!”
Cố Viễn Tương đáp “Tất nhiên là phải cảm ơn em rồi, cám ơn em đã tặng chị dây buộc tóc ngọc trai, chị cũng rất thích."
Cái dây cột tóc đó cô ta thật sự rất thích, bên trên đính ngọc trai, vừa đẹp vừa thời trang, vừa nhìn đã biết rất đắt.
“Vậy thì tốt, cái cột tóc đó là do em và bọn QuânTử ra cửa hàng bách hóa mới chọn được, cái thứ đồ này đắt muốn chết, tốn hết tiền tiêu vặt của em rồi, không còn tiền mà ăn cơm, dạo này toàn bọn Quân Tử mời em ăn cơm, sau này e phải trả lại...”
Cố Viễn Huy làu bàu, cậu ta vẫn còn là học sinh trung học, tiền tiêu vặt vốn không nhiều, vì tặng quà sinh nhật cho Cố Viễn Tương mà tiêu hết cả tiền tiêu vặt, lại còn phải đi mượn thêm mới đủ. Không hiểu nổi chỉ là cái dây cột tóc, bên trên gắn thêm vài hạt ngọc, mà lại đắt đến vậy, con gái đúng là phiền phức.
Cố Khê chầm chậm đi qua, đi tới trước cầu thang, nhìn thấy trên sofa trong phòng khách có ba người đang ngồi.
Ba người nói chuyện âm lượng không hề khống chế, vừa xem những món đồ mà Cố Viễn Chinh mang về khi đi công tác ở Thượng Hải.
Tuần trước là sinh nhật 20 tuổi của Cố Viễn Tương, mặc dù cái bậc trưởng bối trong nhà không hề chú ý đến sinh nhật của con cháu, nhưng nhà họ Cố vẫn chuẩn bị quà sinh nhật cho Cố Viễn Tương, Cố Viễn Chinh bởi vì đi Thượng Hải nên không ở nhà, nhưng vẫn nhớ rõ việc này, đặc biệt mang quà từ Thượng Hải về cho cô ta.
Cố Khê bình tĩnh nhìn ba anh em đang vui vẻ dưới lầu.
Nếu là kiếp trước, khi nhìn thấy một màn này, cô nhất định sẽ cảm thấy cực kì buồn, thậm chí còn cảm thấy tự ti.
Cô và Cố Viễn Tương sinh ra cùng một ngày, cùng một ngày sinh nhật, nhưng anh cả Cố Viễn Chính và em trai Cố Viễn Huy đều không tặng quà cho cô, chỉ có mẹ ruột Giang Huệ Quân mua cho cô một miếng vải lụa.
Tất nhiên, Cố Viễn Tương cũng có một miếng vải lụa giống vậy.
Cố Khê và Cố Viễn Tương khi sinh ra trong bệnh viện bị ôm nhầm, một người trở thành con gái cán bộ trưởng thành trong khu tập thể không lo ăn lo mặc, một người trở thành một đứa trẻ nông thôn đến chữ cũng không biết.
Cho đến tận 15 năm sau, Cố Khê mới trở về nhà họ Cố.
Nhà họ Cố nuôi dưỡng Cố Viễn Tương 15 năm, không nỡ để cô ta rời đi, cho dù Cố Khê đã trở về nhà họ Cố nhưng vẫn giữ cô ta ở lại, vẫn là con gái nhà họ Cố.
Tình cảm của con người đúng là kỳ lạ, cho dù Cố Khê mới chính là con gái thật sự của nhà họ Cố, thì người nhà họ Cố vẫn yêu thích một Cố Viễn Tương tươi sáng hoạt bát hơn, cũng có thể là tình cảm được nuôi dưỡng qua 15 năm chung sống hàng ngày.
Khoảng trống 15 năm, không phải là mối quan hệ huyết thống có thể lấp đầy được.
Thế nhưng con người khi đã trải qua một lần chết, thì dù bao yêu hận tình thù cũng sẽ nhìn thấu, không còn khao khát những thứ không thuộc về mình nữa.
Cố Khê bám lấy tay cầu thang, chầm chậm đi xuống.
Nhìn thấy cô, ba người đang nói cười đều ngừng lại.
Cố Viễn Chinh nhìn cô một chút, nụ cười nhạt dần, liền cầm lấy cốc nước trên bàn uống một ngụm.
Cố Viễn Huy tặc một tiếng cong môi lên “Đồ lười biếng, bây giờ là mấy giờ rồi mà vẫn còn ngủ, anh hai trở về cũng không xuống chào hỏi, muốn làm gì vậy?”
Cố Viễn Tương không nói chuyện, giả vờ bận rộn chỉnh đồng hồ.
Nhà họ Cố có 7 người, vợ chồng Cố Mậu Văn Giang Huệ Quân, con trai cả Cố Viễn Dương đang phục vụ trong quân đội, con trai thứ Cố Viễn Chinh làm ở xưởng gang thép, con gái lớn Cố Khê vừa tốt nghiệp cấp 3, con gái thứ Cố Viễn Tương đang học đại học, con trai út Cố Viễn Huy năm nay 16 tuổi.
Trừ Cố Viễn Dương đang ở trong quân đội ra, cả gia đình họ Cố đều ở đây.
Khi kì nghỉ hè bắt đầu, Cố Khê, Cố Viễn Tương và Cố Viễn Huy cả 3 người đều ở nhà.
Cố Khê không để ý tới bọn họ, đi tới nhà vệ sinh để rửa mặt.
Lúc rửa mặt, cô nhìn vào gương, nhìn thấy khuôn mặt của bản thân trong gương, không kiềm được có chút ngẩn ngơ.
Dường như thời gian đã quá lâu rồi, cô đã rất lâu không nhìn thấy khuôn mặt của bản thân, có cảm giác như đã trải qua một kiếp khác, chỉ cảm thấy tất cả mọi thứ đều trở nên lạ lẫm.
Rửa xong mặt, cô cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều, đối với việc bản thân sống lại càng rõ ràng hơn.
Chờ cô xuống lầu một lần nữa, chuẩn bị ra ngoài, Cố Viễn Tương đột ngột gọi cô lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







