Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sống lại sống một cuộc sống hạnh phúc Chương 18: Đập Phòng

Cài Đặt

Chương 18: Đập Phòng

Nhưng không hiểu sao, đối mặt với Cố Khê, cô ta cảm thấy sợ hãi một cách kì lạ, nói không nên lời.

Vẻ mặt Cố Khê bình thản, đó là vẻ mặt gần như thờ ơ, giống như họ là nhưng người hoàn toàn xa lạ, không giống như người nhà đã ở cùng nhau 5 năm.

Càng không nói đến lúc nãy cô cầm sách đập Cố Viễn Huy, rồi lại dùng chân đạp cậu ta.

Cô vậy mà lại đánh người tiếp! Hoàn toàn không xem Cố Viễn Huy là em trai.

Đột nhiên, Cố Viễn Tương nhìn thấy Cố Viễn Huy mặt mày hung tợ từ sau lưng Cố Khê nhào qua.

Cố Khê bị cậu ta va vào người bật về phía trước, cũng may cô kịp thời bám vào cánh cửa, đứng vững, sau đó quay người tát cho cậu ta một phát, Cố Viễn Huy bị cô đánh nằm vật ra sàn , cả người choáng váng.

“Viễn Huy!” Cố Viễn Tương bị dọa thét lên.

Cố Khê tiến tới, túm lấy Cố Viễn Huy, vung tay đấm về phía cậu ta.

Cô đánh người không hề có quy tắc gì, giống như phụ nữ ở quê đánh người, cứ đánh vào chỗ nhiều thịt, rồi lại giật vài nắm tóc, túm mạnh đến mức giật rụng cả búi lớn, đánh tới mức Cố Viễn Huy kêu ô ô , nước mắt nước mũi đều chảy ra, khóc òa.

Cậu ta lớn từng này rồi, đây là lần đầu tiên bị đánh, còn không phải bị cha mẹ đánh, mà là bị người “chị gái” mà cậu ta luôn xem thường này đánh.

Cố Viễn Tương đứng hình chứng kiến hết một màn này, bị dọa sợ rồi, cô ta muốn can ngăn nhưng không dám, càng sợ bị đánh, chỉ có thể đứng ở cửa hét: “ đừng đánh nữa, đừng đánh nữa...”

Cố Khê cuối cùng cũng dừng tay lại, ném Cố Viễn Huy đang khóc thút thít xuống, bước ra khỏi phòng.

Cố Viễn Tương nép mình đứng một bên, vừa căng thẳng vừa hoảng loạn, nhìn thấy cô đi ra ngoài, thở ra nhẹ nhõm.

Chỉ là cô ta thở phào quá sớm rồi, khi nghe thấy âm thanh trong phòng bên cạnh, cô ta có một linh cảm không lành.

Cố Viễn Huy vẫn còn đang khóc nức nở, mặt mũi bầm tím, trên đầu còn bị trọc một mảng.

Âm thanh trong phòng bên cạnh quá lớn, cậu ta cũng nghe thấy rồi, ý thức được đó là phòng của cậu ta, chật vật bật dậy, lau vội nước mắt nước mũi, vội vàng chạy qua.

Bọn họ chạy tới nơi, nhìn thấy Cố Khê giống như đang phát điên, cô lật đổ tủ quần áo của cậu ta ra sàn, lại lật giường, bàn học, ghế, giá đồ...cả những đồ chơi mà Cố Viễn Huy sưu tầm được, cái radio bị cô đập xuống đất, vỡ nát ngay tại chỗ.

Chỉ trong chốc lát, cả căn phòng như có cơn lốc quét qua, cực kì hỗn loạn.

Cố Viễn Huy tức phát điên: “Chị đang làm cái gì?”

Cố Khê dẫm chân lên cái áo sơ mi trắng của cậu ta, để lại một dấu chân lớn, cô ngẩng đầu nhìn: “Cậu đập phòng của tôi, tôi đập lại phòng của cậu.”

Hai người đứng ở cửa không tự chủ lùi lại, co rúm nép vào nhau, sợ cô qua đây đánh họ.

Nhưng Cố Khê không ra tay, bởi vì cô đi sang một căn phòng khác, đẩy cửa vào rồi bắt đầu đập đồ đạc.

Cố Viễn Tương sợ hãi, lấy hết dũng khí: “Chị làm gì? Đây là phòng của anh hai, anh ấy cũng đâu có đập phòng chị!”

Cố Khê không thèm để ý cô ta, điên cuồng đập phá, căn phòng của Cố Viễn Chinh rất nhanh cũng trở nên hỗn loạn.

Trong đó rõ ràng nhất, chính là quần áo của Cố Viễn Chinh cũng bị cô vứt xuống sàn đạp lên in đầy dấu chân.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc