Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy Cố Khê không để ý đến họ, lạnh lùng đi lên tầng 2, Trần Vân Sênh ngượng ngùng nhìn Cố Viễn Tương đang tức giận.
Chuyện của nhà họ Cố, cô ta cũng biết, dù biết Cố Viễn Tương không phải con gái ruột của nhà họ Cố, nhưng thái độ của cô ta với Cố Viễn Tương cũng không thay đổi, vẫn coi Cố Viễn Tương là chị em tốt, hai người bình thường rất hay chơi với nhau.
Trần Vân Sênh không thân với Cố Khê, nhưng cô ta cũng rất đồng cảm với số phận của Cố Khê.
Mấy hôm nay cô ta cũng biết việc Cố Khê không ở nhà, nào ngờ hôm nay lại gặp phải, vốn dĩ cô ta cũng tính chào hỏi, nhưng người ta hình như không nhìn thấy cô ta.
Nếu là trước kia, Cố Khê dù không nói nhiều, nhưng cũng rất lịch sự, không hề lạnh lùng như hôm nay.
Cha mẹ cô ta cũng thường nói không nên xen vào việc nhà người khác.
Phát hiện ra hai chị em nhà họ Cố có gì đó không giống với bình thường, cô ta do dự một chút, cuối cùng vẫn không hỏi gì, chỉ thấy Cố Viễn Tương tức giận như vậy, nghĩ nghĩ: “Viễn Tương, tớ về trước đây, ngày mai lại tới tìm cậu.”
Cố Viễn Tương miễn cưỡng cười, trong lòng cực kì uất ức, không kìm được: “Vân Sênh, Khê Khê chị ấy...”
“Hả?”
Cố Viễn Tương nuốt xuống những lời vừa định nói, cô ta biết nếu nói chuyện Cố Khê đánh người ra, dù Trần Vân Sênh không phải là người hay nhiều chuyện, nhưng cha mẹ mà biết sẽ rất tức giận.
-
Trần Vân Sênh dời đi chưa được bao lâu, Cố Viễn Huy cũng trở lại.
Biết tin Cố Khê đã trở lại, vẻ mặt cậu ta thay đổi, trên mặt toàn là sát ý, hùng hùng hổ hổ chạy lên tầng tìm Cố Khê.
Cố Viễn Tương vội vàng theo sau, nhìn Cố Viễn Huy như vậy liền biết hôm nay Cố Khê xui xẻo rồi, lúc trước, mỗi lần Cố Viễn Huy nhằm vào Cố Khê, Cố Khê đều bị cậu ta đùa bỡn cực kì chật vật.
Trong lòng cô ta do dự, không biết có nên khuyên nhủ hay không, lỡ mà Cố Viễn Huy quá đáng quá, cha mẹ sẽ rất tức giận...
Cố Viễn Huy vừa vào cửa đã bị sách đập thẳng vào mặt, âm thanh đó, chỉ nghe đã biết rất đau, mặt cậu ta có lẽ lại chuẩn bị sưng lên rồi.
Lần trước Cố Viễn Huy bị Cố Khê đấm vào mặt, mặt cậu ta sưng lên hết vài ngày, khiến cậu ta không dám ra ngoài, hôm nay không dễ gì mặt mới hết sưng, không ngờ lại bị sách đập phải.
Cố Viễn Tương rất không hài lòng, cô ta tự cho mình là người có văn hóa, dù có tức giận cũng không thể ra tay đánh người được.
Cô ta nhìn vào phòng Cố Khê, đang định nói gì đó, nhìn thấy Cố Khê tay cầm mấy quyển sách bị xé rách thành một mớ hỗn độn đang đứng đó, lạnh lùng nhìn qua. Ánh mắt cô ta nhìn thấy cảnh bừa bộn trong phòng, không hiểu tại sao, đột nhiên có chút chột dạ.
Lúc này, Cố Khê mở lời: “Phòng của tôi, ai làm?”
Cố Viễn Tương không biết phải làm sao, Cố Viễn Huy che mặt ngồi trên sàn, còn chưa hồi lại.
Cố Khê rõ ràng không còn kiên nhẫn, chỉ thấy cô đặt mấy quyển sách trong tay lên bàn, đi về phía bọn họ, cô đá Cố Viễn Huy đang ngồi xổm ở cửa sang một bên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng Cố Viễn Tương, lạnh lùng quát: “Nói đi!”
Cố Viễn Tương bị nhìn chằm chằm, cả người căng cứng, lắp bắp : “Là...là...”
Là Cố Viễn Huy làm, nhưng lúc đó họ đều ở đó nhìn, không một ai ngăn cản, Giang Huệ Quân miệng nói vài câu, sau đó kệ cậu ta. Dù sao thì Cố Viễn Huy cũng bị cô đánh, người lại không có ở đây, cậu ta không có chỗ trút giận, vậy thì để cậu ta phát tiết trước, dù sao cũng chỉ là đập phòng, cũng có sao đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


