Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi sáng, xe buýt công cộng rất nhiều người, Cố Khê tìm một chỗ trong góc để đứng.
Nghỉ ngơi ở nhà họ Thẩm vài ngày, cô cảm thấy khỏe hơn rất nhiều, mặc dù vẫn còn cảm giác mệt mỏi, nhưng không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường, hơn nữa cô cũng đã quen với việc chịu đựng, một chút thế này có là gì.
Tới trạm, Cố Khê hòa cùng dòng người đi xuống, đi vào khu tập thể.
Vừa bước vào khu nhà, cô gặp được mấy dì mấy cô vừa đi mua thức ăn trở về, họ đều nhiệt tình chào cô.
Có dì hỏi cô: “Khê Khê là cháu à, dạo này sao không thấy cháu? Nghe cha mẹ cháu nói, cháu sang nhà cậu họ rồi, đúng không?”
Mấy dì mấy cô này đối xử với Cố Khê cực kì thân thiết, trong đó cũng có người có ý muốn xem trò vui.
Năm đó khi biết tin nhà họ Cố bị ôm nhầm con, cả khu tập thể đều chấn động, đối với đứa trẻ chịu khổ 15 năm Cố Khê này cũng rất thương xót.
Tuy rằng thương xót cho cô, cũng không thể cấm cản được bọn họ xem kịch vui, những năm này trò giải trí quá ít, một chút chuyện nhỏ nhặt cũng được người người quan tâm, càng không nói đến chuyện ôm nhầm con hiếm thấy này.
Sau khi Cố Khê trở về nhà họ Cố, mọi người đối với chuyện này đều là thảo luận sôi nổi, bàn tán ra vào, lại so sánh hai đứa trẻ bị ôm nhầm, nhìn nhà họ Cố náo loạn như gà bay chó sủa, ăn cơm cũng cảm thấy ngon hơn.
Hồi đó Cố Khê vừa gầy vừa đen vừa lùn, bộ dạng quê mùa, so sánh với Cố Viễn Tương được nuông chiều từ nhỏ lại càng thảm hơn, khiến người ta thương xót, chỉ cảm thấy cô không thể so được với Cố Viễn Tương, nhìn bộ dáng rụt rẻ nhút nhát đó dù có được mặc đồ đẹp cũng chẳng thể khá hơn.
Không ngờ con gái lớn lên thay đổi hoàn toàn, chỉ nuôi vài năm, từ một cô bé nông thôn quê mùa biến thành một cô gái xinh đẹp, lại còn đi học, học cả cấp 3, cũng rất biết cố gắng.
Còn việc nhà họ Cố đón con gái ruột về nhưng vẫn giữ con gái nuôi ở lại bên cạnh, cũng bình luận không ít.
Họ có thể hiểu được nhà họ Cố không nỡ dời xa đứa con gái đã nuôi dưỡng 15 năm, muốn giữ lại bên cạnh, nhưng cũng có người cho rằng, nhà họ Cố không nên để Cố Viễn Tương ở lại, nên đưa cô ta trở về với cha mẹ ruột của cô ta.
Có người cảm thấy nhà họ Cố hồ đồ, giữ Cố Viễn Tương lại, ra vào là thấy mặt, chả phải khiến Cố Khê nhớ lại chuyện phải thay Cố Viễn Tương chịu khổ hay sao? Cũng không biết là có bao nhiêu khó chịu.
Ở trong cùng một khu tập thể, mọi người đều biết rõ ràng
Cho dù người nhà họ Cố ngoài mặt đối xử với 2 đứa trẻ như nhau, nhưng ít nhiều cũng có chút khác biệt, nhà họ Cố càng thiên vị đứa con gái nuôi Cố Viễn Tương hơn, con gái ruột Cố Khê trở về nhà thường xuyên bị họ bỏ qua.
Mấy hôm nay, bọn họ đều không thấy Cố Khê đâu, phát hiện người mua đồ ăn nấu cơm biến thành Giang Huệ Quân và Cố Viễn Tương, hiểu rằng Cố Khê có lẽ không ở nhà.
Nhiều người hỏi Cố Khê đi đâu, nhà họ đều nói cô đến nhà cậu họ.
Cố Khê không phản bác, chỉ ngoan ngoãn chào hỏi, rồi về nhà.
Vừa vào cửa, nhìn thấy Cố Viễn Tương trong phòng khách, cùng với Trần Vân Sênh một người chị em tốt của cô ta, cũng ở trong khu tập thể này.
Thấy Cố Khê đã trở lại, Cố Viễn Tương ngẩn ra, sắc mặt không tốt: “Khê Khê, chị thếmà bây giờ mới về?”
Hôm đó Cố Khê đánh người rồi bỏ đi, mọi người đều rất tức giận, định chờ cô trở về rồi dạy dỗ cô.
Ai mà ngờ cô liền mấy ngày, không giống trước kia, dù có sang nhà họ Thẩm, cũng chỉ ở một buổi tối là trở về, khiến bọn họ cực kì khó chịu.
Có những con giận phải lập tức trút ra mới được, lúc đó không trút được ra, cứ phải nhẫn nhịn, nhịn đến mức khó chịu.
Lần nhịn này nhịn tới mấy ngày, càng nhịn càng khó chịu, đến mức Cố Viễn Tương cảm thấy tính tình tốt của mình sắp bị mài mòn hết, nhưng lúc này nhìn thấy Cố Khê trở về, cơn giận ấy lại bùng lên.
Cố Khê không lên tiếng, nhìn cũng không nhìn cô ta một cái, quay người đi.
Cô đi thẳng lên phòng, về lại phòng của mình, đẩy cửa vào, căn phòng hỗn loạn một mớ, quần áo, chăn gối, đồ đạc bị vứt loạn trên nền nhà, bên trên còn nhìn thấy dấu chân. Sách trên bàn học cũng bị ném hết xuống dưới , bị người ta xé thành vài mảnh, chỗ nào cũng thấy vụ giấy, giá đồ cũng bị đổ trên sàn...
Cố Khê cúi người nhặt quyển sách bị xé loạn trên nền nhà, đến cả mảnh giấy cũng được cô nhặt lại.
Trong lúc cô đang thu dọn, tiếng bước chân rần rần vang tới, cùng với âm thanh khoa trương của Cố Viễn Huy: “Cố Khê, mày ra đây cho tao, xem tao có đánh chết mày không, mày thế mà dám đánh tao...”
Cố Viễn Huy vừa trở lại, biết tin Cố Khê đã trở về, tức giận bừng bừng đi tới phòng của Cố Khê, ai ngờ có đồ vật bay qua, trực tiếp đập thẳng vào mặt cậu ta.
Cậu ta gầm lên, đau đến mức che mặt quỳ dưới sàn nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
