Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường Chương 8: Đánh Giá Thấp Thủ Đoạn Của Cô Ta!

Cài Đặt

Chương 8: Đánh Giá Thấp Thủ Đoạn Của Cô Ta!

Chỉ thấy trong trang sách, giấy trắng mực đen, một dòng tiêu đề lớn in đậm vô cùng nổi bật:

《Dưới nắm đấm sắt của nhân dân, mọi âm mưu đều sẽ bị đập tan》

Dòng chữ nhỏ bên dưới: Bài giảng giáo dục tư tưởng khóa 16 của đội đặc nhiệm không quân

Không khí bỗng chốc đông cứng lại.

Một mảnh im lặng.

Đợi đến khi hoàn hồn, mặt Lục Chấn Quốc và Tần Lan tái mét, tặng sách giáo dục tư tưởng cho người ta, là có ý gì?

Chẳng phải rõ ràng là cho rằng người ta có vấn đề về tư tưởng, cần được giáo huấn hay sao?!

Bộ đội không quân dạy những bài như này, là sợ phi công bị gián điệp mua chuộc. Bố của Ôn Ninh là liệt sĩ, gia đình ba đời bần nông. Chỉ vậy thôi cũng thấy gốc rễ đỏ rực, cần gì phải học bài giáo dục tư tưởng?

Tần Lan ho khan hai tiếng, nhìn con trai út Lục Diệu: "Đây là sách học trên quân đội của anh cả con, con lấy nhầm rồi phải không?"

Lục Diệu cũng hoàn toàn mờ mịt, không biết anh cả bị cái gì mà lại đi tặng sách kiểu này cho nữ đồng chí.

Nhưng mà: "Con không lấy nhầm, anh cả nói muốn tặng sách cho Ôn Ninh, trong ngăn kéo anh ấy chỉ có quyển này."

Lục Chấn Quốc sa sầm mặt, quay người đi gọi điện thoại: "Ta phải hỏi cho ra lẽ thằng nhóc đó, rốt cuộc là có ý gì!"

Ông hiểu rõ con trai mình nhất, đó là người không chấp nhận bất kỳ hạt sạn nào. Nếu anh đã lịch sự tặng bút máy cho Diệp Kiều, thì tuyệt đối sẽ không vô cớ tặng Ôn Ninh quyển sách thế này.

So với phản ứng của nhà họ Lục, Ôn Ninh lại rất bình tĩnh, bởi vì cô đã hiểu được mục đích Lục Tiến Dương tặng cô quyển sách này.

Là muốn cảnh cáo cô, đã vào nhà họ Lục thì đừng có ý đồ gì với bất kỳ ai trong nhà họ Lục.

Tính cách Lục Tiến Dương sắc bén, đối với kẻ thù lạnh lùng tàn nhẫn.

Trong nguyên tác, tuy không miêu tả chi tiết tình tiết tặng quà, nhưng Lục Tiến Dương từ đầu đến cuối đều không ưa nguyên chủ. Luôn ôm lòng thù địch, tặng loại sách này cũng không lạ.

Vừa đúng lúc hiện tại Ôn Ninh cũng quyết định không chọc vào anh ta, hơn một chuyện không bằng bớt một chuyện, Ôn Ninh ôm quyển sách vào lòng như bảo bối, làm ra vẻ mặt được cổ vũ:

"Chú Lục, dì Tần, anh Tiến Dương tặng con quyển sách này chắc chắn là muốn khích lệ con, dù gặp phải khó khăn gì, cũng phải kiên tin vào sức mạnh của Đảng và nhân dân, mọi âm mưu cuối cùng đều sẽ bị đập tan!"

"Mọi người đừng hiểu lầm ý tốt của anh ấy."

Nhà họ Lục hoàn toàn không ngờ cô sẽ giải thích như vậy, sự ngạc nhiên thoáng qua trên mặt.

Dì Trương đến gọi mọi người ăn cơm, Tần Lan hoàn hồn, kéo tay chồng: "Lão Lục, mau gọi bọn trẻ ăn cơm, lát nữa đồ ăn nguội hết."

Lần này Lục Diệu cũng biết điều, chủ động đi đến bàn ăn kéo ghế: "Hai em chắc đói rồi, chúng ta ăn cơm thôi."

Lục Chấn Quốc đành phải kìm nén ý định gọi điện thoại hỏi con trai cả.

Cả nhà ngồi vào bàn ăn.

Ăn cơm xong, Tần Lan dẫn Diệp Kiều và Ôn Ninh lên lầu xem phòng.

Lục Diệu cũng đi theo.

Dì Trương đang bận rộn trong bếp.

Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Lục Chấn Quốc, ông ngồi xuống ghế sô pha, suy nghĩ một chút, vẫn quyết định gọi điện cho con trai.

Điện thoại được kết nối, chưa được bao lâu, giọng nói của Lục Tiến Dương đã truyền đến.

Giọng Lục Chấn Quốc nghiêm nghị: "Con tặng sách cho Ôn Ninh là có ý gì?"

Giọng Lục Tiến Dương không nghe ra chút cảm xúc nào, lạnh nhạt: "Không có ý gì. Con chỉ muốn cô ta nâng cao tư tưởng thôi. Ba, ba thật sự không nhìn ra Ôn Ninh đến nhà chúng ta là vì cái gì sao?"

Nghe vậy, sắc mặt Lục Chấn Quốc biến đổi, vươn tay đập mạnh vào tay vịn sô pha: "Đồng chí Lục Tiến Dương, đừng áp đặt suy nghĩ của con lên người khác! Con vốn dĩ là quân nhân, làm việc phải có chứng cứ, làm người càng phải có tầm nhìn và tư tưởng rộng lớn hơn, đừng để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến phán đoán."

Đã gọi thẳng là đồng chí, chứng tỏ là đang tức giận, Lục Tiến Dương nắm chặt điện thoại, thẳng lưng, quả quyết: "Con tin vào phán đoán của mình."

Tính cách Lục Chấn Quốc cũng cứng rắn: "Phán đoán của con cũng không phải lúc nào cũng chính xác, mấy ngày nay con phải về nhà một chuyến."

Lục Tiến Dương cười lạnh một tiếng ở đầu dây bên kia: "Ba có thể nhận loại người này làm con gái nuôi, còn sống chung hòa thuận, con thì không làm được! Con không muốn sống chung với loại phụ nữ hám danh hám lợi này, càng không muốn làm anh trai gì của cô ta."

"Con!"

Giọng Lục Chấn Quốc đầy tức giận, ông chưa bao giờ nổi giận với con trai cả, đây là lần đầu tiên.

"Hám danh hám lợi gì? Đây gọi là thành kiến, vừa gặp đã chụp mũ cho người ta. Hôm nay ba gặp Ôn Ninh, thấy con bé là một nữ đồng chí khá đơn thuần chất phác."

Đơn thuần? Lục Tiến Dương như nghe được chuyện cười thế kỷ. Ở trạm y tế thôn Tiền Phong, anh tận tai nghe mẹ Ôn Ninh dạy con gái phải nắm bắt mọi cơ hội để leo lên. Một người phụ nữ như vậy mà đơn thuần? Mà chất phác?

“Dù sao khoảng thời gian này con cũng không về nhà, tốt nhất là bố nên trông chừng Lục Diệu. Nó mới trưởng thành, đúng là còn đơn thuần. Đừng để đến lúc bị người ta tính kế, con gái nuôi biến thành con dâu, lại thành trò cười cho thiên hạ.”

Hôm nay Lục Chấn Quốc coi như được lĩnh giáo bản lĩnh của cậu con trai cả, chỉ một câu nói đã có thể khiến người ta nghẹn họng.

Nhưng nào có chuyện cha bị con trai làm cho nghẹn lời, ông hừ lạnh: “Được, không về nhà thì cứ ở lại căn cứ mà luyện tập cho tốt. Còn chuyện của em trai con, không cần con bận tâm, Ôn Ninh người ta chưa chắc đã để mắt đến nó!”

Rầm!

Lục Chấn Quốc tức giận cúp máy.

Ông sống hơn nửa đời người, yêu ma quỷ quái gì chưa từng gặp qua? Chỉ cần quan sát một chút là có thể nhìn thấu con người ta.

Con bé Ôn Ninh tuy có chút nổi bật, nhưng ánh mắt trong veo, cử chỉ hào phóng. Có thể thấy dù ở nông thôn cũng được mẹ dạy dỗ rất tốt, tuyệt đối không phải loại người thực dụng, ham hư vinh.

Con trai mình chắc chắn là có thành kiến với Ôn Ninh!

Bên kia, Lục Tiến Dương đặt điện thoại xuống, lông mày nhíu chặt.

Ấn tượng xấu về Ôn Ninh trong lòng lại thêm một điều: nhiều tâm cơ.

Ba anh gần như cả năm chẳng gọi cho anh lấy một cuộc, vậy mà hôm nay lại đích thân gọi điện giáo huấn anh một trận.

Xem ra đã đánh giá thấp thủ đoạn của người phụ nữ đó rồi!

Lục Tiến Dương lạnh mặt đi về phía ký túc xá.

Chỉ cần anh không về nhà, thủ đoạn của người phụ nữ đó cũng không có đất dụng võ.

Trong ký túc xá, Lục Tiến Dương ngồi xuống bàn học, tiếp tục viết báo cáo.

Dưới ánh đèn, anh mặc quân phục được là phẳng phiu. Tư thế ngồi thẳng tắp, góc nghiêng rõ nét, ngũ quan như được khắc tỉ mỉ, sắc bén. Đôi môi mỏng hơi mím chặt, tập trung ghi chép điều gì đó trên giấy.

Viết được một lúc, anh lại rút một cuốn sách từ giá sách bên cạnh ra tra cứu, xác nhận, rồi tiếp tục viết.

Viết xong toàn bộ, anh cất báo cáo đi, đặt lại những thứ đã dùng trên bàn về đúng vị trí ban đầu, không lệch một ly.

Dọn dẹp xong xuôi, Lục Tiến Dương mới đưa tay xem đồng hồ. Đã hơn mười một giờ đêm. Anh đứng dậy, lấy quần áo từ trong tủ ra, ôm chậu đi vào phòng tắm.

Tắm xong trở về, Lục Tiến Dương nằm xuống giường.

Nhắm mắt lại, suy nghĩ lại không tự chủ được mà quay về chuyến tàu hôm đó.

Trong mơ.

Không gian chật hẹp của nhà vệ sinh, một thân thể mềm mại thơm tho lao vào lòng anh. Đôi môi đỏ mọng phủ lên môi anh, chiếc lưỡi mềm mại ướt át như con cá linh hoạt chui vào giữa môi anh. Cơ thể anh căng cứng, hơi thở rối loạn, bàn tay siết chặt lấy eo thon.

Tiếp đó, những ngón tay thon dài bắt đầu vuốt ve yết hầu của anh, men theo chiếc cổ thon dài xuống dưới, luồn vào trong cổ áo, cởi từng chiếc cúc áo trên ngực anh, cho đến khi đầu ngón tay chạm vào thắt lưng…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc