Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường Chương 7: Quà Của Lục Tiến Dương

Cài Đặt

Chương 7: Quà Của Lục Tiến Dương

Tần Lan đã quen nhìn những nữ văn công xinh đẹp ở quân khu. Bà vốn nghĩ người đẹp nhất trên đời cũng chỉ đến thế, cho đến khi nhìn thấy khuôn mặt của Ôn Ninh. Bà mới biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn.

Hơn nữa, cô gái nhỏ này sau khi vào nhà liền ngồi xuống rất tự nhiên, không rụt rè cũng không nhìn ngang ngó dọc. Hoàn toàn không giống một cô gái quê mùa chưa trải sự đời, ngược lại giống như một tiểu thư du học trở về.

Tần Lan tin lời Ninh Tuyết Cầm nói rồi, với nhan sắc này ở nông thôn, nếu nhà không có chút năng lực, thật sự khó bảo vệ được.

Chút bất mãn với Ôn Ninh trong lòng bà cũng tan biến.

Lục Chấn Quốc không biết suy nghĩ của vợ đã thay đổi. Ông nhìn Diệp Kiều và Ôn Ninh, trong lòng dâng lên một nỗi tiếc nuối mơ hồ. Nếu Ôn Văn Bân và Diệp Cường không hy sinh, cũng có thể nhìn thấy con gái của mình xinh đẹp như thế nào.

Tiếc là…

Ôn Ninh và Diệp Kiều ngồi trên ghế sofa một lúc.

Thấy thời gian cũng không còn sớm, Diệp Kiều lấy một gói đồ từ trong túi xách:

“Dì Tần, chú Lục, trước đây bố cháu từng viết thư về nhà có nhắc đến, chú Lục thích ăn lạc. Đây là lạc cháu tự trồng, mang đến cho dì và chú nếm thử.”

Ăn nói rất khéo léo, Tần Lan nói, “Cháu thật có lòng.”

Lục Chấn Quốc bỗng nhớ lại những lần trước đây cùng đồng đội trở về sau nhiệm vụ. Khi đó lương thực khan hiếm, chẳng có gì ngon để ăn, nên cả nhóm thường thích rang đậu phộng cho thơm rồi rắc chút muối, nhấm nháp với rượu.

Ông có chút bất ngờ khi Diệp Kiều còn nhớ đến những điều này, ánh mắt ông nhìn Diệp Kiều mang theo vài phần trìu mến.

Khóe miệng Diệp Kiều khẽ nhếch lên, ánh mắt như vô tình liếc sang Ôn Ninh bên cạnh.

Túi vải của Ôn Ninh nhỏ xíu, trông không đựng được nhiều đồ. Hơn nữa cô nhớ lúc dì Tuyết Cầm xuất phát có vẻ rất vội, chắc chắn đã quên chuẩn bị quà cho nhà họ Lục.

Lần đầu đến nhà không thể tay không, đây là phép lịch sự tối thiểu. Nếu Ôn Ninh không có chút lễ nghĩa nào, vậy thì…

Nghĩ đến điều gì đó, trong lòng Diệp Kiều dâng lên một niềm vui khó tả.

Có lẽ ánh mắt của Diệp Kiều quá mãnh liệt, Ôn Ninh đặt cốc nước xuống, quay đầu lại——

Vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt của Diệp Kiều.

Cô không khỏi nhớ lại trong nguyên tác, mẹ của nguyên chủ đã lén chuẩn bị hành lý sau lưng chồng, sợ bị phát hiện nên không dám mang theo thứ gì dư thừa. Tuy vậy, bà vẫn dặn dò nguyên chủ rằng sau khi đến Bắc Kinh, nhất định phải mua chút quà rồi mới đến nhà họ Lục.

Kết quả là nguyên chủ vô tâm, quên béng mất chuyện đó, tay không bước vào nhà họ Lục. Vào đến nhà lại chỉ mải mê đánh giá cách bày biện trong phòng, dáng vẻ rụt rè, ánh mắt thì không che giấu nổi sự tham lam.

Ngược lại càng làm nổi bật Diệp Kiều chỉ chào hỏi và tặng quà bình thường lại có vẻ khéo ăn nói, lễ phép.

Chỉ là lần này…

E rằng sẽ làm Diệp Kiều thất vọng rồi.

Ôn Ninh lấy chiếc túi vải đeo trên vai xuống, lấy ra một gói đồ đặt lên bàn trà:

“Chú Lục, dì Tần, nhà cháu không trồng lạc, nhưng cháu cũng mang theo một ít đặc sản quê nhà để cho hai người nếm thử. Mấy thứ này không có gì quý, nhưng thật lòng cháu rất cảm ơn hai người đã sẵn lòng giúp đỡ cháu lúc khó khăn.”

Cô mở gói đồ ra——

Một miếng thịt xông khói dài bằng cẳng tay.

Là thứ cô đổi được trên tàu với nhân viên phục vụ, nhân viên phục vụ thường xuyên tiếp xúc với hành khách khắp nơi, thỉnh thoảng cũng trao đổi đồ. Ôn Ninh lúc ở phòng nghỉ tình cờ nhìn thấy miếng thịt xông khói này, liền bỏ ra chút tiền và phiếu đổi lấy.

Thời buổi này, người ở nông thôn quanh năm chẳng ăn được mấy bữa thịt, vậy mà có thể mang được khối thịt xông khói to thế này, đủ thấy thành ý ra sao.

Tần Lan có chút ngại ngùng: “Ôi, cháu khách sáo quá, đến thì cứ đến, mang nhiều đồ như vậy làm gì. Bố cháu từng là đồng đội của Chấn Quốc, chúng ta giúp cháu cũng là lẽ đương nhiên.”

“Dì Tần, mẹ cháu từ nhỏ đã dạy cháu làm người phải biết ơn, có ơn ắt báo. Mấy thứ này so với việc hai người đã kéo cháu ra khỏi cảnh khốn cùng, thật sự chẳng đáng là bao.” Ôn Ninh nở nụ cười cảm kích, vừa đủ thành ý, không quá lố cũng chẳng thiếu thiện cảm.

Tuy có chút diễn xuất, nhưng lòng biết ơn của cô đối với nhà họ Lục là thật.

Nếu không có nhà họ Lục chịu nhận nuôi, bây giờ cô phải sống chung với tên ngốc đó, không chừng ngày nào đó còn bị hắn ta giở trò.

Nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu của Ôn Ninh, Tần Lan cũng không khỏi nhớ đến hoàn cảnh của mình năm xưa. Nhà họ Tần đời đời kinh doanh, đúng là xuất thân tư bản. Khi tình hình thay đổi, cũng có người dùng quyền thế ép cưới bà. Nhà bà đành phải cầu cứu nhà họ Lục vừa có gốc gác cách mạng lại có quyền thế. Sau đó phải đem tài sản đi hiến công, phần nào thanh lý phần nào quyên góp, cuối cùng mới hóa giải được nguy cơ, từ một gia đình tư sản trở thành thương nhân yêu nước.

Tần Lan đã quên hết những bất mãn với Ôn Ninh trước đó. Bà ngồi xuống, đưa tay vuốt ve vai Ôn Ninh: “Yên tâm, có dì và chú Lục ở đây, sẽ không ai ép cháu lấy chồng đâu.”

Ôn Ninh ngoan ngoãn gật đầu.

Ngồi một lúc, Tần Lan hỏi dì Trương: “Đồ ăn chuẩn bị xong chưa? Nếu xong rồi thì dọn cơm thôi, hai đứa đi tàu chắc đói rồi.”

Dì Trương lau tay vào tạp dề, gật đầu: "Đã bày hết lên bàn ăn rồi, giờ tôi lên gọi cậu nhà xuống."

Lục Diệu nói đang tìm đồ trên lầu, vẫn chưa xuống.

Tần Lan đứng dậy, "Không cần, để tôi lên xem thằng bé đang bận gì."

Vừa dứt lời, một bóng người từ trên lầu lao xuống.

Không phải Lục Diệu thì còn ai vào đây nữa?

"Mẹ." Lục Diệu tay xách một cái túi, đi về phía ghế sofa.

Lục Chấn Quốc nghiêm mặt nhìn con trai, khách đến đã lâu mà giờ mới xuống đón, thật không có chút lễ nghĩa nào.

Tần Lan dường như hiểu được suy nghĩ của chồng, bèn giải thích thay con trai: "Tiểu Diệu đi tìm quà Tiến Dương chuẩn bị cho hai em gái."

"Lục Diệu, còn không mau đưa quà cho các em." Tần Lan nháy mắt với cậu.

Lục Diệu gãi đầu, nhe hàm răng trắng bóng, cười tươi rói với Ôn Ninh và Diệp Kiều: "Chào hai em, anh là Lục Diệu, sau này là anh hai của hai em. Yên tâm, sau này trong đại viện anh sẽ bảo kê cho hai em!"

"À đúng rồi, đây là quà anh tặng hai em", Lục Diệu lấy trong túi ra hai hộp kem dưỡng da hiệu Nhã Sương, đưa cho hai người, "Nghe nói con gái đều thích cái này."

Một hộp kem dưỡng da giá một đồng, đâu phải ai cũng nỡ bỏ tiền ra mua. Diệp Kiều nhận lấy hộp kem, nâng niu như đang nâng niu bảo vật: "Cảm ơn anh hai, để anh tốn kém rồi, em chưa bao giờ dùng kem dưỡng da cả!"

Lúm đồng tiền của Ôn Ninh ẩn hiện, vừa ngoan ngoãn vừa ngọt ngào: "Cảm ơn anh hai."

Lục Diệu thoáng chốc bị nụ cười ấy làm cho luống cuống, tay chân không biết để đâu, tai ửng đỏ: "Khô... không có gì."

Nói năng cũng lắp bắp.

Tần Lan nhìn bộ dạng ngượng ngùng của con trai, trong lòng buồn cười. Không ngờ cậu con trai luôn mạnh mẽ, hoạt bát của bà cũng biết đỏ mặt? Thật thú vị!

"Đây là em gái Diệp Kiều của con, còn đây là em gái Ôn Ninh." Tần Lan kéo con trai lại, giới thiệu cho cậu.

Rồi lại giới thiệu với Ôn Ninh và Diệp Kiều: "Đây là con trai thứ hai nhà dì, Lục Diệu, tháng này vừa tròn mười tám tuổi."

Ôn Ninh gật đầu, "Vậy đúng là nên gọi một tiếng “anh hai”, em tháng sau mới tròn mười tám."

Diệp Kiều: "Em cũng tháng sau tròn mười tám."

Trong nguyên tác, Ôn Ninh với tư cách là nữ phụ đối lập, tuổi tác bằng Diệp Kiều, ngay cả ngày sinh cũng chỉ cách nhau một ngày.

Một hộp quà bằng da hươu màu đen và một cuốn sách được bọc bìa.

Cậu đưa hộp quà cho Diệp Kiều: "Đây là anh cả tặng em."

Diệp Kiều nhìn món đồ trên tay, mắt mở to, ánh mắt gần như ngây dại, cái này... cái này quá tinh tế rồi!

Cô không kìm được mở ra, một cây bút máy màu đen vàng óng ánh nằm trong hộp. Dưới ánh sáng mặt trời tỏa ra ánh vàng kim lấp lánh, vừa kín đáo vừa sang trọng.

"Cái... cái này... quà có phải quá quý giá không?"

"Em... em không nhận được, anh cả cứ giữ lại dùng đi, em dùng bút chì là được rồi."

Miệng thì nói vậy, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy chiếc hộp không rời.

Lục Diệu nói: "Diệp Kiều, em cứ nhận lấy đi, anh cả ở trong quân đội thường xuyên được khen thưởng, lần nào quà cũng là bút máy. Một mình anh ấy dùng không hết, chỗ anh còn mấy cây anh ấy cho nữa kìa."

"Vậy à..." Nghe vậy, Diệp Kiều liền yên tâm nhận lấy.

Lục Diệu nhìn cuốn sách còn lại định tặng Ôn Ninh, ánh mắt hơi do dự.

Vừa rồi cậu không biết anh cả tặng Diệp Kiều là cây bút máy đắt tiền như vậy, giờ biết rồi, trong lòng ít nhiều có chút so sánh. Bởi vì ai cũng thấy, bút máy và sách, hai món quà này thật sự chênh lệch quá lớn.

Chạm vào đôi mắt trong veo của Ôn Ninh, Lục Diệu bỗng cảm thấy cuốn sách trên tay có chút không xứng.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng cậu vẫn đưa cuốn sách ra: "Ôn Ninh, tặng em—"

Ôn Ninh nhận lấy, đang định cảm ơn thì Diệp Kiều bên cạnh nhìn chằm chằm vào cuốn sách với ánh mắt mong chờ, thúc giục: "Anh cả còn bọc bìa sách nữa, có phải là tác phẩm nào đó bản đặc biệt không? Ninh Ninh, cậu mau mở ra xem nào."

Cô ta chỉ muốn biết Lục Tiến Dương rốt cuộc tặng sách gì cho Ôn Ninh.

Thực ra Lục Diệu và Tần Lan cũng tò mò, bìa sách được bọc bằng giấy kraft, chẳng lẽ thật sự là sách cổ quý hiếm nào đó?

Vậy thì giá trị cũng không kém gì bút máy.

"Tác phẩm đặc biệt gì cơ?" Nghe thấy tiếng động của mọi người, Lục Chấn Quốc đi tới.

Tần Lan chỉ vào thứ trên tay Ôn Ninh, giải thích với ông: "Sách Tiến Dương tặng Ôn Ninh."

Lục Chấn Quốc vẻ mặt hiểu rõ: "Thằng nhóc đó suốt ngày chỉ xem sách về máy bay, cứ tưởng con gái cũng thích xem, thà tặng thứ gì đó thiết thực còn hơn."

Mọi ánh mắt nhất thời đều đổ dồn vào cuốn sách được bọc kỹ kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc