Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường Chương 9: Giặt Ga Giường

Cài Đặt

Chương 9: Giặt Ga Giường

Ba giờ sáng.

Tôn Trường Chinh bị cơn buồn tiểu đánh thức, mơ mơ màng màng kéo quần đi giải quyết nỗi buồn. Đi ngang qua phòng vệ sinh, anh nghe thấy tiếng nước chảy róc rách bên trong.

Nửa đêm nửa hôm ai mà không ngủ lại dậy giặt đồ? Chăm chỉ thật!

Tôn Trường Chinh bước vào, phát hiện người bên trong lại là ——

“Đội trưởng Lục?!”

Trước bồn rửa mặt, Lục Tiến Dương mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi màu xanh quân đội, mặt lạnh tanh, hai tay không ngừng vò xát thứ gì đó. Theo từng động tác, cơ bắp trên cánh tay anh cứ căng lên, mạch máu và gân xanh cũng nổi lên.

Tôn Trường Chinh bước tới, nhìn kỹ không phải quần áo, mà là ga trải giường!

Anh lẩm bẩm: “Đội trưởng Lục có chứng sạch sẽ nghiêm trọng vậy sao, nửa đêm còn dậy giặt ga giường.”

Giặt ga giường…

Một tia đỏ ửng khó nhận thấy thoáng qua sau tai Lục Tiến Dương.

Anh chợt nhớ đến giấc mơ ái muội vừa rồi, thân hình mềm mại của người phụ nữ, tiếng rên rỉ của đối phương khiến người ta không tự chủ được mà mặt đỏ tim đập…

Suốt bao năm sống “thanh cao quả dục”, đây là lần đầu tiên anh mơ thấy giấc mơ như vậy.

Lúc tỉnh dậy thì ga giường đã…

“Cậu mau lăn về ngủ đi.” Lục Tiến Dương trừng mắt nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lẽo.

Tôn Trường Chinh vẫn còn buồn ngủ, liếc nhìn thêm một cái rồi vội vàng chuồn mất.

Nhà họ Lục.

Ôn Ninh và Diệp Kiều dùng chung một phòng ngủ.

Mỗi người một chiếc giường kê sát tường, ở giữa là lối đi.

Sau khi nằm xuống, Ôn Ninh kéo chăn lên, chuẩn bị ngủ.

Diệp Kiều lên tiếng: “Ninh Ninh, cậu ngủ chưa?”

Biết thừa rồi còn hỏi, Ôn Ninh đảo mắt trong bóng tối, “Sao thế?”

Diệp Kiều thở dài: “Tớ thấy chúng mình thật may mắn, gặp được chú Lục và dì Tần tốt bụng như vậy, thật lòng thật dạ coi chúng mình như con gái ruột. Anh Lục Diệu cũng rất tốt, không biết anh Tiến Dương tính tình thế nào, nhưng nhìn ảnh thấy đẹp trai thế kia, chắc hẳn có không ít cô gái thích anh ấy.”

Ôn Ninh không biết cô ta muốn nói gì, thuận miệng “ừ” một tiếng.

Diệp Kiều đột nhiên đổi giọng điệu thành một người chị tâm lý: “Thật ra tớ biết tại sao dì Ninh gửi cậu đến thủ đô, chắc là dượng cậu muốn ép cậu gả cho anh chàng ngốc đó đúng không? Nếu phát hiện cậu chạy đến thủ đô, nói không chừng còn đuổi theo đến đây.”

“Chuyện hôn nhân là do cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Dượng cậu trên danh nghĩa dù sao cũng là cha cậu. Lỡ như ông ấy nhất quyết đưa cậu đi, nhà họ Lục không có quyền ngăn cản, cậu đã nghĩ đến lúc đó cậu sẽ làm thế nào chưa?”

Ôn Ninh giả vờ sợ hãi: “Diệp Kiều, vậy tôi phải làm sao bây giờ?”

Diệp Kiều ra vẻ thâm trầm: “Bà tớ nói, thời con gái trôi qua nhanh lắm, phải tranh thủ lúc tuổi xuân đẹp nhất mà gả đi. Cậu xem cậu xinh đẹp thế này, các chàng trai trong đại viện chẳng phải muốn chọn ai thì chọn. Việc cấp bách của cậu là nhanh chóng tìm một đối tượng trong đại viện, như vậy mới có thể thật sự bén rễ ở thủ đô, trở thành người thủ đô. Cho dù dượng cậu có tìm đến cũng vô ích, cậu đã lấy chồng rồi.”

“Đừng kéo dài quá lâu, kẻo đêm dài lắm mộng.”

Ôn Ninh mỉm cười, coi như đã hiểu Diệp Kiều đang toan tính điều gì.

Hèn gì nguyên chủ vừa đến nhà họ Lục không lâu đã vội vàng tìm hiểu tình hình các chàng trai đến tuổi kết hôn trong đại viện. Hành động vọi vàng đó cứ như viết rõ mấy chữ “muốn trèo cao” lên mặt, khiến các gia đình trong đại viện có ấn tượng ban đầu rất kém về cô.

Hóa ra ngay từ đầu là Diệp Kiều xúi giục nguyên chủ.

Ôn Ninh không vạch trần ý đồ của cô ta, thản nhiên nói: “Diệp Kiều, tôi biết rồi, cảm ơn cậu đã nói cho tôi biết những điều này.”

Diệp Kiều mở mắt, nhẹ nhàng vén chăn, xoay người xuống giường.

Liếc nhìn Ôn Ninh đang ngủ say bên cạnh, trong mắt cô ta thoáng hiện vẻ chế giễu khó nhận thấy. Sau đó cô ta xỏ dép, rón rén ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Đến nhà bếp, Diệp Kiều đeo tạp dề bắt đầu làm bữa sáng. Trước tiên nấu một nồi cháo kê trên bếp, sau đó lại làm bánh hành.

Tối hôm qua cô ta đặc biệt đến nhà bếp dạo một vòng, tình cờ gặp dì Trương, tiện thể hỏi han về khẩu vị của mọi người trong nhà họ Lục.

“Diệp Kiều?”

Dì Trương dụi mắt, thấy có bóng người trong bếp, còn tưởng mình hoa mắt.

Diệp Kiều cầm cái xẻng quay lại, mỉm cười chào: “Dì Trương chào buổi sáng.”

Dì Trương áy náy nhận lấy cái xẻng trong tay cô ta: “Con bé này cũng vậy, dậy sớm thế làm gì. Sau này dì dậy làm là được rồi, kịp mà. Mấy đứa trẻ ngủ thêm chút nữa đi.”

Diệp Kiều: “Không sao đâu dì, ở quê cháu ngày nào cũng dậy giờ này, quen rồi.”

Dì Trương tiếp tục làm bữa sáng, Diệp Kiều lại bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.

Đến khi mọi người nhà họ Lục và Ôn Ninh xuống lầu, thì thấy Diệp Kiều đang cầm giẻ lau bàn trà.

Dì Trương đang bày bát đũa trên bàn, thấy vậy liền khen Tần Lan: “Bữa sáng hôm nay là do con bé Diệp Kiều làm, làm xong bữa sáng còn giúp dọn dẹp nhà cửa, con bé này thật đảm đang.”

Nhìn bàn ăn sáng thịnh soạn, Tần Lan đoán chắc phải mất kha khá thời gian chuẩn bị: "Tiểu Diệp, cháu dậy từ mấy giờ vậy?"

Diệp Kiều đáp: "Cháu dậy từ năm giờ hơn rồi ạ, không sao đâu dì Tần, ở quê cháu quen dậy sớm rồi."

Ôn Ninh thầm than trong lòng, thảo nào nguyên chủ bị đem ra so sánh đến mức bị cho là lười biếng tham ăn, cô còn tưởng mình dậy lúc bảy giờ đã là sớm lắm rồi, không ngờ Diệp Kiều còn chăm chỉ hơn.

Ôn Ninh nào muốn bị Diệp Kiều cuốn theo, ngày nào cũng phải dậy từ năm giờ để nấu nướng. Làm việc nhà thì được, ai bảo nhất định phải làm vào buổi sáng chứ?

Chẳng khác nào mấy nhân viên suốt ngày tăng ca làm việc chỉ để cho sếp thấy.

Ôn Ninh mỉm cười với Diệp Kiều, giọng nói pha chút kinh ngạc và cả phần xấu hổ: "Diệp Kiều, cậu còn dậy sớm hơn cả dì Trương nữa. Sau này cậu dậy thì gọi tôi với nhé, tôi cũng muốn cùng cậu nấu nướng. Tay nghề tôi tuy không giỏi, nhưng phụ giúp cậu thì vẫn được."

Vừa dứt lời, dì Trương vốn đang tươi cười bỗng nhiên cứng đờ mặt. Hai cô gái dậy nấu cơm, vậy bà làm gì?

Ánh mắt dì Trương lướt nhanh qua Tần Lan và Lục Chấn Quốc rồi nói: "Dì tuổi cao, giấc ngủ ngắn nên dậy sớm. Chuyện cơm nước cứ để dì lo, hai đứa khỏi phải bận tâm."

Tần Lan gắp cho Diệp Kiều và Ôn Ninh mỗi người một miếng bánh hành rồi nói: "Đúng đấy, hai đứa còn trẻ, cứ ngủ thêm một chút đi, mau ngồi xuống ăn sáng nào."

Cả nhà ngồi xuống, bắt đầu dùng bữa.

Lục Chấn Quốc húp một ngụm cháo, nếm thử miếng bánh rồi gật đầu với Diệp Kiều: "Tay nghề khá lắm, Tiểu Diệp."

"Mọi người ăn thấy hợp khẩu vị là tốt rồi ạ." Diệp Kiều khiêm tốn đáp, rồi nhìn sang Ôn Ninh: "Ninh Ninh thấy có hợp không? Chúng ta là đồng hương, chắc khẩu vị cũng giống nhau."

Ôn Ninh hết lời khen ngợi: "Ừm, tay nghề Diệp Kiều thật tuyệt vời! Sau này tớ cũng phải học cậu nấu ăn."

Tần Lan ăn một miếng, mỉm cười nói: "Hai đứa đừng suốt ngày nghĩ đến chuyện bếp núc. Mới đến thủ đô, tranh thủ thời gian này ra ngoài đi dạo chơi. Tiểu Diệu..."

Tần Lan nhìn con trai, định bảo Lục Diệu dẫn hai người đi chơi.

Nhưng thấy Lục Diệu mặt mày ngơ ngác, cầm đũa chọc chọc bát cháo một cách uể oải.

Tần Lan đành nuốt lại nửa câu sau, chắc vẫn là tự mình dẫn hai con gái nuôi đi chơi thì hơn.

Diệp Kiều tinh ý, nhìn sang Lục Diệu: "Anh Lục Diệu buổi sáng thích ăn gì, mai em có thể làm."

Lục Diệu chỉ là chưa tỉnh ngủ, sáng sớm đã bị bố lôi dậy, ngáp dài nói: "Không cần đâu, anh không kén ăn, cái gì cũng được."

Lục Chấn Quốc không ưa cái vẻ lười nhác của con trai, mắng: "Con nhìn Tiểu Diệp xem, rồi lại nhìn con, mười tám tuổi rồi mà chưa từng bước vào bếp lấy một lần."

"Đúng vậy, con gái vẫn là để ý hơn." Tần Lan ngồi bên cạnh phụ họa thêm một câu.

Lục Diệu không ngờ sáng sớm đã bị mắng, nuốt miếng bánh trong miệng xuống, nói: "Bố, con không vào bếp cũng là vì bố mẹ đấy. Với tay nghề của con, con dám làm bố mẹ dám ăn sao?"

Dì Trương vội hòa giải: "Ôi dào, bếp núc là việc của phụ nữ, sau này Tiểu Diệu chỉ cần tìm được cô vợ đảm đang là được rồi."

"Cô nào mà thèm nó chứ." Lục Chấn Quốc khịt mũi, vẻ chán ghét ra mặt, lấy khăn giấy lau miệng rồi đứng dậy: "Tôi đi quân khu đây, mọi người cứ từ từ ăn."

Lục Chấn Quốc vừa ra khỏi cửa không lâu.

Mọi người cũng ăn sáng xong.

Dì Trương vào bếp dọn dẹp, Lục Tiến Dương lên lầu ngủ tiếp.

Tần Lan gọi Ôn Ninh và Diệp Kiều lại: "Hôm nay dì xin nghỉ, không đến cơ quan, dì đưa hai đứa đến cửa hàng Hữu Nghị mua vài bộ quần áo nhé."

Quần áo hai người đang mặc đều là vải thô màu xanh đen, kiểu dáng ở quê còn tạm được, nhưng đến thủ đô thì trông quê mùa quá.

Quần áo của Diệp Kiều còn có cả miếng vá, của Ôn Ninh cũng chẳng khá hơn là bao, tất cả đều nhờ nhan sắc mà gỡ gạc lại.

Bây giờ hai người đều ở nhà họ Lục, ra ngoài cũng đại diện cho bộ mặt của gia đình. Nếu vẫn mặc đồ quê mùa như vậy, người ngoài chắc chắn sẽ nói ra nói vào.

Vì vậy, khi Tần Lan đề nghị mua quần áo, cả hai đều không từ chối.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc