Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước căn nhà hai tầng của gia đình họ Lục.
Lương Uy dẫn Ôn Ninh và Diệp Kiều đứng trước cửa, giơ tay gõ cửa.
“Ồ, Tiểu đoàn trưởng Lương đến rồi.”
Người mở cửa là dì Trương, người giúp việc đã làm ở nhà họ Lục mười mấy năm. Nhìn thấy hai cô gái xinh xắn đứng sau lưng Lương Uy, bà nhiệt tình chào đón: “Đây là Xảo nhi và Ninh nhi phải không? Mau vào, mau vào.”
Lương Uy giới thiệu đôi bên với nhau.
Ôn Ninh thay dép, tay nắm dây đeo túi xách trước ngực, mỉm cười ngọt ngào với dì Trương: “Cháu chào dì Trương ạ.”
Giọng nói trong trẻo nghe thật dễ chịu. Dì Trương nhìn khuôn mặt non nớt của Ôn Ninh, không khỏi cảm thán: “Con bé này, cháu xinh quá!”
“Vậy đây là Diệp Kiều rồi.” Dì Trương nhìn cô gái bên cạnh Ôn Ninh, “Ôi chao, nước thôn Tiền Phong các cháu thật tốt, con gái ai cũng xinh đẹp.”
Diệp Kiều ngượng ngùng cười: “Cháu chào dì Trương ạ.”
Nghe thấy tiếng động, Lục Chấn Quốc và Tần Lan cũng từ phòng khách bước ra.
Tần Lan là bác sĩ của bệnh viện quân khu. Bà đã ngoài bốn mươi tuổi. Dáng người cao ráo, ngũ quan sắc sảo, tóc búi gọn gàng sau đầu, mặc áo sơ mi caro phối với quần dài màu đen.
Lục Chấn Quốc lớn hơn Tần Lan vài tuổi, nhưng trông không hề già. Dáng người ông vẫn rắn rỏi, ngũ quan cương nghị, kết hợp với bộ quân phục màu xanh lá cây, dù đã cố gắng kiềm chế nhưng khí chất mạnh mẽ của người đứng đầu vẫn toát ra.
Ánh mắt hai người dừng lại trên người Ôn Ninh và Diệp Kiều.
Diệp Kiều nén lại sự bối rối trong lòng, nhanh chóng lên tiếng chào hỏi: “Cháu chào chú Lục, chào dì Tần, cháu là Diệp Kiều ạ.”
“Dì Tần trông dì giống diễn viên điện ảnh quá, chú Lục cũng trẻ nữa.”
Ánh mắt cô ánh lên vẻ ngưỡng mộ, nhìn chằm chằm vào hai người.
Lục Chấn Quốc khẽ gật đầu với hai người: “Sau này đây chính là nhà của các cháu, chú sẽ thay cha các cháu chăm sóc các cháu.”
Ông vốn ít nói lại nghiêm khắc, dù đã cố gắng tỏ ra hòa nhã nhưng trông vẫn có vẻ uy nghiêm, khó gần.
Tần Lan sợ hai cô gái nhỏ sợ hãi, mỉm cười nói: “Đừng đứng đây nữa, chúng ta ra sô pha ngồi nói chuyện. Sau này cứ coi đây như nhà mình, đừng khách sáo.”
Ôn Ninh và Diệp Kiều ngồi xuống sô pha, dì Trương mang hai cốc nước đến.
Ôn Ninh cầm cốc men sứ, uống một ngụm nước, thoải mái quan sát cách bài trí của nhà họ Lục.
Phòng khách rộng rãi, sáng sủa, bố cục vuông vức.
Ở giữa là bộ sô pha da màu nâu, trên lưng ghế phủ một lớp khăn trải bàn màu trắng có hoa văn.
Đối diện là tủ tivi bằng gỗ, trên đó đặt một chiếc tivi hiệu Bắc Kinh bo tròn các góc. Bên trái là màn hình, bên phải là núm vặn điều chỉnh kênh, mang đậm dấu ấn thời đại.
Sàn nhà lát gỗ, bốn bức tường màu trắng, một bức tường treo tranh chữ, một bức tường treo ảnh.
Bức ảnh là ảnh gia đình. Cả nhà bốn người, ai cũng có ngoại hình nổi bật. Đặc biệt là hai người đàn ông trẻ tuổi ở góc dưới bên phải. Trông tuổi tác không chênh lệch nhiều, khuôn mặt cũng có nét tương đồng. Nhưng một người mày kiếm mắt sáng, ngũ quan như được tạc tượng, giống như một tác phẩm hoàn mỹ của Chúa trời.
Người còn lại thì mày rậm mắt to, khóe miệng nở nụ cười nhẹ, đúng chuẩn một chàng trai năng động, tràn đầy sức sống.
Hai người trông tính cách một người lạnh lùng, một người ấm áp.
Ôn Ninh nhìn khuôn mặt lạnh lùng quen thuộc đó, đôi mắt đẹp bỗng nhiên mở to, chẳng phải đây là... người đàn ông đã cứu cô trên tàu hỏa sao?!
Chẳng lẽ người đàn ông đó là một trong hai người con trai của nhà họ Lục?
Thấy Ôn Ninh nhìn chằm chằm người trong ảnh, Tần Lan bước tới, mỉm cười giới thiệu: “Đây là con trai lớn của dì, Lục Tiến Dương, năm nay hai mươi lăm tuổi. Thằng bé là phi công, hôm nay đội của nó có huấn luyện nên không về được.”
“Cậu bên cạnh là con trai út của dì, Lục Diệu, năm nay vừa tròn mười tám. Nó đang tìm đồ trên lầu, lát nữa sẽ xuống.”
Lời của Tần Lan đã xác nhận suy đoán của Ôn Ninh. Trong lòng cô ngổn ngang trăm mối, nhất thời không biết phải diễn tả cảm xúc của mình như thế nào.
Trong nguyên tác, hai người đàn ông này là người mà nguyên chủ cố gắng với tới nhưng không thành, cuối cùng trở thành nguyên nhân dẫn đến số phận bi thảm của cô.
Đặc biệt là Lục Tiến Dương, từ ngày đầu tiên nguyên chủ đến nhà họ Lục đã có thái độ thù địch khó hiểu với cô, những ngày sau đó càng tránh cô như tránh tà, quanh năm sống ở căn cứ không quân, rất ít khi về nhà. Ngay cả khi gặp mặt cũng lạnh lùng băng giá.
Nhưng đối với cô em gái Diệp Kiều, mặc dù lạnh lùng nhưng thái độ vẫn khá tốt, làm tròn bổn phận của một người anh trai.
Sau đó, nguyên chủ bất chấp tất cả bắt đầu theo đuổi Lục Tiến Dương. Dùng mọi thủ đoạn, muốn biến anh trai nuôi thành chồng. Kết quả đương nhiên là tự chuốc lấy thất bại, bị đuổi thẳng cổ ra khỏi nhà họ Lục.
Thực ra Ôn Ninh cũng có thể hiểu được tâm trạng của nguyên chủ.
Ngày ngày sống chung với hai anh chàng đẹp trai thế này, ai mà chẳng mê muội?
Làm gì cũng có lý do cả, chỉ trách nguyên chủ tham lam, không có bản lĩnh nuôi cá lại còn dám làm hải nữ giăng lưới khắp nơi.
Nhưng giờ Ôn Ninh đã xuyên đến, có bài học của nguyên chủ, hai anh em nhà họ Lục này, cô không muốn dây vào.
Cô chỉ muốn ôm chặt lấy cái đùi vàng nhà họ Lục, an tâm chờ đến khi khôi phục thi đại học. Cô sẽ thi đỗ, được phân công vào một đơn vị nhàn hạ, phúc lợi tốt, ví dụ như ngành thuốc lá, điện lực gì đó. Dù có lấy chồng hay không cũng có thể ung dung hưởng thụ cả đời.
Đúng vậy, Ôn Ninh là một con cá mặn.
Đất nước mà cô sống ở hiện thực, sau khi trải qua thời kỳ tăng trưởng kinh tế thần tốc, đã bước vào giai đoạn trì trệ. Tỷ lệ sinh giảm mạnh, tỷ lệ thất nghiệp tăng vọt, sinh viên tốt nghiệp nhiều như rau, rẻ như bèo.
Thi công chức trở thành con đường tốt nhất cho mọi người.
Trước khi xuyên sách, bốn người trong ký túc xá của Ôn Ninh đều đang chuẩn bị cho các kỳ thi liên quan.
Nếu sớm muộn gì cũng phải thi công chức, Ôn Ninh nghĩ, chi bằng ngay từ những năm 70 đã bắt đầu nỗ lực kiếm một cái bát cơm sắt, một bước lên tiên.
*Bát cơm sắt = Công việc nhà nước, ổn định
Đến khi bước vào thời kỳ kinh tế trì trệ, cô đã có thể cầm lương hưu cao ngất ngưởng, ngày ngày đi ăn chơi khắp nơi rồi.
Dù sao thì, cô cũng chỉ có chút chí hướng ấy thôi.
Còn về Lục Tiến Dương, Ôn Ninh thừa nhận, lúc ở trên tàu khi chưa biết anh là ai, cô có chút hảo cảm. Dùng từ ngữ hiện đại mà nói, chính là crush!
Thật sự rất cuốn hút.
Hơn nữa, anh còn cứu mạng cô, có thêm lớp kính lọc ân nhân cứu mạng, ngọn lửa nhỏ trong lòng cô lại nhảy múa, bùng cháy.
Nhưng bây giờ, cô lại trở thành đứa em gái mà Lục Tiến Dương ghét nhất, kiểu tránh như tránh tà ấy, mà cô lại muốn ôm chặt đùi nhà họ Lục, vậy thì chỉ có thể dập tắt ngọn lửa nhỏ trong lòng.
Chủ động tránh xa Lục Tiến Dương.
Đừng chọc vào anh ta.
Nghĩ thông suốt rồi, Ôn Ninh không còn rối rắm nữa.
Ngoảnh đầu nhìn sang, Diệp Kiều cũng đang chăm chú nhìn vào bức ảnh gia đình, tay nắm chặt chiếc cốc men, không biết đang nghĩ gì.
Ôn Ninh lại lần nữa cảm thán, nữ chính thật tốt, chẳng cần làm gì cũng có nữ phụ tự làm trò cười để tôn lên mình, mọi điều tốt đẹp đều xoay quanh.
Ôn Ninh và Diệp Kiều mỗi người một tâm sự, Tần Lan ngồi bên cạnh cũng không hề yên lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















