Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường Chương 5: Vấn Đề Cá Nhân Phải Được Giải Quyết

Cài Đặt

Chương 5: Vấn Đề Cá Nhân Phải Được Giải Quyết

Ôn Ninh được nhân viên tàu dẫn đến phòng nghỉ trực.

Nhân viên tàu đỡ cô lên giường: "Đồng chí, đừng sợ, cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Tôi sẽ canh ở cửa, còn một lúc nữa mới đến thủ đô."

"Cảm ơn cô." Ôn Ninh đã tỉnh táo hơn nhiều, chỉ là người vẫn còn hơi yếu.

Cô cũng không dám ngủ hẳn, chỉ nằm trên giường nghỉ ngơi.

Trong đầu nhớ lại cảnh tượng vừa rồi trong nhà vệ sinh, xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất ngay tại chỗ. Cô thật sự không ngờ tên đeo kính kia lại cho cô uống thuốc như vậy. Càng không ngờ mình lại làm chuyện đó với một người đàn ông xa lạ.

Giống hệt một nữ lưu manh háo sắc.

May mà lúc cô tỉnh táo lại, người đàn ông lạnh lùng kia đã không còn ở đó nữa.

Nếu không cô thật sự không biết phải đối mặt với ân nhân cứu mạng như thế nào.

Chuyện của Ôn Ninh xảy ra ở toa cuối.

Lương Uy ngồi ở toa đầu, khi nghe chuyện, anh ta sợ đến toát mồ hôi hột, vội vàng đi tìm nhân viên tàu hỏi thăm.

Nhân viên tàu thấy anh ta mặc quân phục mới yên tâm dẫn anh ta đến phòng nghỉ trực.

"Doanh trưởng Lương!"

Thấy Lương Uy, Ôn Ninh ngồi dậy từ trên giường.

Lương Uy nhìn cô từ đầu đến chân, vẻ mặt căng thẳng và lo lắng: "Đồng chí Tiểu Ôn, cô không sao chứ? Có còn thấy khó chịu ở đâu không?"

Ôn Ninh lắc đầu: "Tôi không sao, doanh trưởng Lương, anh đừng lo."

Lương Uy thở phào nhẹ nhõm, đưa hộp cơm trên tay cho cô: "Ăn chút gì đi, cô cứ nghỉ ngơi ở đây. Tôi nói với đồng chí Tiểu Diệp một tiếng rồi sẽ qua trông cô."

Chưa kịp từ chối, Lương Uy đã vội vàng rời đi.

Ôn Ninh cũng đang đói, nhìn hộp cơm trên bàn, mở ra ăn.

Một lát sau, Lương Uy dẫn Diệp Kiều đến.

Được sự giúp đỡ của nhân viên tàu, ba người đã đổi sang cùng một toa.

Quãng đường còn lại rất suôn sẻ, không còn xảy ra chuyện gì nữa.

Bên kia.

Cục Công an Đường sắt.

Sau khi thẩm vấn, tên đeo kính và đồng bọn quả thực là một băng nhóm buôn người hoạt động lâu năm trên tàu hỏa.

Những phụ nữ xinh đẹp được bán với giá cao, là mục tiêu hàng đầu của chúng.

Sau khi nhắm được mục tiêu, chúng sẽ lấy danh nghĩa tuyển dụng của Đoàn Văn công để thu hút các cô gái. Đợi đối phương mắc câu, rồi giữa đường tìm cớ khám sức khỏe hoặc phỏng vấn để lừa đối phương xuống tàu. Dùng thuốc mê, bán cho người mua.

Nếu đối phương không mắc câu trên tàu, chúng sẽ dùng thủ đoạn như hôm nay với Ôn Ninh. Giả vờ cãi nhau như vợ chồng, một người đóng vai mẹ chồng, một người đóng vai em chồng, khiến người phụ nữ không thể nào cãi lại, nhân cơ hội đưa xuống tàu.

Lục Tiến Dương và Tôn Trường Chinh rời khỏi Cục Công an Đường sắt.

Chuyến tàu đó đã rời đi từ lâu, gần đó là nơi đóng quân của phi đội. Hai người liền đáp máy bay huấn luyện của đội về thủ đô, đến sớm hơn Ôn Ninh nửa ngày.

Trở về căn cứ.

Lục Tiến Dương mới biết cái gọi là nhiệm vụ khẩn cấp, chính là để anh nhanh chóng đến bệnh viện quân khu kiểm tra sức khỏe toàn diện.

Kiểm tra xong, Lục Tiến Dương về ký túc xá nghiêm túc viết báo cáo tổng kết nhiệm vụ bay thử nghiệm bí mật lần này.

Đang cặm cụi viết, cửa ký túc xá vang lên.

"Tiến Dương. Bận à?" Chính ủy Trương mặc quân phục xanh, hai tay chắp sau lưng, bước vào.

Vừa thông minh lại chăm chỉ, người như thế mà không nổi bật thì ai nổi bật?

Chính ủy Trương thu lại cảm thán trong lòng, tiếp tục nói: "Tôi nghe nói hai đứa em gái nuôi của cậu sắp về Đại viện Không quân rồi. Nhân dịp nghỉ phép, cậu cũng về gặp mặt chúng đi."

Cả Đại viện đều biết, Thủ trưởng Lục nhận nuôi hai con gái của đồng đội cũ.

Nhắc đến chuyện này, Lục Tiến Dương liền nhớ đến cuộc trò chuyện của mẹ con nhà họ Ôn ở trạm xá.

Trong mắt lóe lên tia sáng khó nhận ra.

Dù sao anh cũng sẽ tuyệt đối không cho đối phương cơ hội lợi dụng mình.

Nhưng để anh cư xử bình thường với cô em gái giả Ôn Ninh kia, anh cũng không làm được.

Anh vốn là người yêu ghét rõ ràng, với những kẻ mình không ưa, khuôn mặt có thể lạnh đến mức làm người ta chết cóng, ngay cả việc giả vờ xã giao cũng không thèm.

Thôi thì sau này sẽ ít về nhà, tránh gặp mặt người phụ nữ đó, không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào.

Quyết định xong, Lục Tiến Dương kiên định nói: " “Chính ủy, tôi không có vấn đề gì về sức khỏe, có thể lập tức trở lại huấn luyện. Kỳ nghỉ này không cần đâu, để dành lại, sau này nghỉ cũng được.”

Chính ủy Trương cũng phần nào hiểu rõ tính cách của anh, biết rằng lời anh nói chắc chắn đã cân nhắc kỹ càng, nên gật đầu đáp:

“Được, cậu đã quyết thì tôi không cản. Đúng rồi, cuối tháng đơn vị sẽ tổ chức buổi giao lưu với Đoàn Văn công Không quân, cậu bắt buộc phải tham gia đấy. Cậu đã hai mươi lăm tuổi rồi, vấn đề cá nhân không thể tiếp tục trì hoãn nữa.”

Nói xong, Chính ủy Trương vội vàng chắp tay sau lưng rời đi, sợ nghe thấy lời từ chối.

Liên hoan... Lục Tiến Dương không hiểu sao lại nghĩ đến người phụ nữ anh đã cứu trên tàu.

Lao vào vòng tay anh gọi anh là chồng.

Còn táo bạo hôn anh.

Khẽ nhíu mày, Lục Tiến Dương thu hồi suy nghĩ, tiếp tục tập trung viết báo cáo.

Gần viết xong, nhân viên trực tổng đài lại đến gõ cửa: "Đội trưởng Lục, có điện thoại của anh."

"Cảm ơn, tôi ra ngay."

Lục Tiến Dương cất sổ tay vào ngăn kéo rồi khóa lại, sải bước đi thẳng tới phòng thông tin.

"Tôi là Lục Tiến Dương."

Lục Tiến Dương đứng thẳng, đưa tay cầm ống nghe trên bàn, giọng nói lạnh lùng, cứng rắn giống như con người anh.

Đầu dây bên kia, Lục Diệu đã quen với giọng nói của anh: "Anh, anh không quên chuyện chúng ta có thêm hai em gái chứ? Bố mẹ đều nói muốn về nhà sớm để đón hai em gái đấy. Khi nào anh về?"

Giọng điệu Lục Tiến Dương không đổi: "Tuần này và tuần sau anh đều có nhiệm vụ huấn luyện không thể rời đi, nên không về được."

Lục Diệu: "A, anh không về à? Mẹ còn nói cả nhà ăn bữa cơm nữa. Nếu anh không về thì có phải chuẩn bị quà gặp mặt cho hai em gái không? Em định mua hai hộp kem dưỡng da hiệu Nhã Sương. Nghe nói các nữ đồng chí đều thích dùng cái này, mỗi em gái một hộp."

Những nguyên tắc cơ bản trong giao tiếp ứng xử, Lục Tiến Dương vẫn hiểu.

Suy nghĩ hai giây, anh nói: "Quà anh cũng đã chuẩn bị rồi, em giúp anh đưa cho họ nhé. Trong ngăn kéo thứ ba dưới bàn học trong phòng anh. Bút máy tặng cho Diệp Kiều, sách thì tặng cho người kia."

Bút máy là kỷ vật được tặng khi anh đi huấn luyện ở Liên Xô . Ở trong nước, anh thường xuyên được biểu dương, mà bút máy thì vốn là loại phần thưởng phổ biến — không có năm cái thì cũng phải mười cái rồi. Vì thế sau khi về nước, anh tiện tay nhét luôn vào ngăn kéo bàn, chưa từng mở ra dùng.

Còn sách, tặng cho cô em gái có tâm cơ bất chính kia thì vừa hợp.

"Vậy được rồi, anh còn gì cần dặn dò nữa không? Không có thì em cúp máy." Nghe anh trai đã chuẩn bị quà, Lục Diệu cũng yên tâm.

Điện thoại trong căn cứ đều là công khai, ai gọi đến nói gì, nhân viên trực tổng đài đều rõ ràng.

Lục Tiến Dương không tiện nói quá chi tiết, chỉ có thể nhắc nhở em trai một câu: "Lục Diệu, bây giờ em cũng mười tám tuổi rồi, phải nắm rõ chừng mực trong quan hệ nam nữ. Làm việc gì cũng phải suy nghĩ kỹ, đừng để người ta lợi dụng."

"Cúp máy đây." Lục Tiến Dương cúp điện thoại.

Nhà họ Lục.

Lục Diệu ngơ ngác đặt điện thoại xuống.

Mãi vẫn chưa hiểu câu nói cuối cùng của anh trai là có ý gì.

Mẹ Lục- Tần Lan vẫn luôn đứng bên cạnh điện thoại thấy con trai trầm ngâm, liền hỏi: "Thế nào, anh con có về không?"

Lục Diệu lắc đầu: "Anh ấy còn nhiệm vụ huấn luyện, nói không về được. Nhưng anh ấy có chuẩn bị quà cho hai em gái."

"Cũng được, vậy con giúp anh con chuyển cho họ nhé."

Tần Lan không có ý kiến gì về việc con trai cả luôn đặt công việc lên hàng đầu. Dù sao chồng bà, Lục Chấn Quốc, cũng có tính cách như vậy.

Nhưng không có ý kiến với con trai không có nghĩa là cũng không có ý kiến với chồng.

Mấy ngày này, hai con gái nuôi sắp đến nhà, Lục Chấn Quốc vẫn còn đang họp ở quân khu, bỏ lại một đống việc nhà cho bà.

Công việc ở bệnh viện của bà cũng bận rộn, tại sao việc nhà lại chỉ có bà lo lắng?

"Tôi về rồi."

Tần Lan đang oán thầm trong lòng thì nghe thấy một giọng nói trầm ổn, mạnh mẽ vang lên từ dưới lầu, là Lục Chấn Quốc.

Tần Lan thu lại suy nghĩ, đi từ trên lầu xuống.

Lục Chấn Quốc ngước mắt nhìn bà: "Đã chuẩn bị xong hết chưa?"

Chồng có thể về kịp thời, trong lòng Tần Lan cũng thoải mái hơn phần nào: "Tôi đã dọn dẹp phòng ở cuối hành lang tầng hai rồi. Đợi hai đứa đến rồi xem còn thiếu gì thì sắm thêm."

Lục Chấn Quốc gật đầu: "Cũng được, mấy ngày nay vất vả cho bà rồi."

Tần Lan ngồi xuống ghế sô pha, uống một ngụm nước làm dịu cổ họng, không nhịn được phàn nàn: "Ông nhận nuôi Diệp Kiều tôi không có ý kiến, con bé bố mẹ mất, ông bà cũng qua đời rồi, không nơi nương tựa đúng là đáng thương. Nhưng Ôn Ninh còn có mẹ ruột và cha dượng, đến nhà chúng ta là sao?"

Trên bàn trà đặt ấm trà nóng dì Trương vừa pha.

Lục Chấn Quốc ngồi xuống cạnh vợ, liếc nhìn bà, tiện tay cầm chén trà lên thổi thổi: "Không phải bà vẫn luôn muốn có con gái, chê hai thằng con trai từ nhỏ nghịch ngợm sao. Bây giờ có hai con gái rồi không phải tốt sao?"

Tần Lan không phục quay người lại, trừng mắt nhìn chồng: "Một đứa cũng đủ rồi, ông cứ phải nhận nuôi cả hai. Danh tiếng thì cho anh, mệt mỏi lại phần tôi."

"Còn nữa, đừng tưởng tôi không biết ý của mẹ Ôn Ninh. Chẳng phải là muốn Ôn Ninh đến đại viện nhà ta để kiếm mối tốt sao? Còn nói gì mà con bé quá xinh đẹp ở quê không ai bảo vệ được, tôi xem xem có xinh đẹp đến mức nào!"

Không phải bà nói bừa, đoàn văn công có rất nhiều nữ đồng chí xinh đẹp. Ôn Ninh chỉ là một cô gái quê mùa. Ở đại viện chưa chắc đủ sức cạnh tranh, cái gì mà muốn kiếm mối tốt? Chỉ sợ là chưa đến lượt!

Lục Chấn Quốc biết vợ mình miệng mồm thế thôi chứ lòng tốt bụng, chẳng để tâm lời bà nói: "Thôi nào, bớt giận đi. Bố của Ôn Ninh là lính dưới quyền tôi, hy sinh vì tổ quốc. Tôi là cấp trên phải quan tâm chăm sóc chứ."

Hai người đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng động cơ ô tô dưới sân.

Lương Uy dẫn người về rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc