Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ôn Ninh chăm chú nhìn màn hình chiếu phim, sau khi bóc xong một hạt lạc cho Lục Tiến Dương, cô lại lấy thêm một hạt từ trong túi giấy, bóc vỏ rồi bỏ vào miệng. Ăn được hai hạt lạc rang muối, cô thấy hơi khát, liền nghiêng người về phía Lục Tiến Dương, nhỏ giọng nói bên tai anh: "Cho tôi lon nước ngọt."
Hơi thở phả vào tai nhẹ như hoa lan, Lục Tiến Dương quay đầu lại, đôi môi mỏng vô tình lướt qua má Ôn Ninh. Cảm giác mềm mại đúng như anh tưởng tượng, vừa mềm vừa mịn, còn thoang thoảng một mùi hương dìu dịu, khiến anh căng thẳng. Bàn tay cầm lon nước ngọt cũng vì thế mà vô thức siết chặt, cánh tay cứng đờ đưa về phía Ôn Ninh.
Ôn Ninh đang chăm chú xem phim, khóe mắt bỗng liếc thấy một chai nước ngọt được đưa đến trước mặt, liền vô thức đưa tay ra nắm lấy. Nhưng cảm giác chạm vào không phải là chai nước lạnh buốt, mà là một thứ vừa cứng vừa nóng. Cô còn tưởng chai nước bị Lục Tiến Dương cầm nóng lên, thầm nghĩ anh này đúng là dương khí quá mạnh.
Vừa hay cô lại bị chứng tay chân lạnh, bất chợt chạm phải thứ ấm áp như thế, bàn tay liền theo bản năng dán sát vào, còn cọ nhẹ vài cái như để sưởi ấm.
Khi cảm giác mềm mại bao phủ lấy cánh tay, Lục Tiến Dương như bị điểm huyệt, không dám nhúc nhích. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh bàn tay cầm đũa của Ôn Ninh lúc ăn trưa, cổ tay trắng nõn mịn màng, những ngón tay thon dài xinh đẹp như hoa,...
Rõ ràng đang là đầu thu tháng chín, nhưng anh lại cảm thấy mùa hè như vừa mới bắt đầu.
Nhiệt độ cơ thể anh đột ngột tăng cao, cảm giác nóng bừng bốc lên từ bên trong.
Ôn Ninh càng sờ càng thấy nghi ngờ, sao thứ này càng lúc càng nóng, càng... lại còn có những đường gồ ghề?
Hình như không giống lon nước ngọt?
Lúc này cô mới cảm thấy không đúng, cúi đầu nhìn xuống, thì ra, thì ra tay cô đang sờ vào cánh tay của Lục Tiến Dương!
Còn những đường gồ ghề kia chính là mạch máu nổi lên trên cánh tay anh!
Ầm một tiếng, máu toàn thân Ôn Ninh như dồn lên mặt.
"Xin... xin lỗi." Cô như bị điện giật rụt tay lại, vội vàng xin lỗi Lục Tiến Dương. Cũng may là trong rạp phim tối, không lo bị lộ khuôn mặt đang đỏ bừng của mình.
Lục Tiến Dương bình tĩnh giơ cao cánh tay, đưa lon nước ngọt lên sát môi cô: "Uống đi."
Giọng anh đều đều, không nghe ra chút biến đổi cảm xúc nào.
Thấy anh bình tĩnh như vậy, Ôn Ninh cũng giả vờ như không có chuyện gì, cúi đầu hút một ngụm nước ngọt, rồi ngồi thẳng dậy.
Sau khi cô uống nước xong, Lục Tiến Dương lại tự nhiên thu tay về, đặt lên tay vịn ghế, đóng vai trò như một giá đỡ hình người, trong tay vẫn cầm lon nước ngọt.
Ôn Ninh ngồi nghiêm chỉnh, mắt dán vào màn hình, không dám động đậy. Nhưng một lúc sau lại cảm thấy mình như vậy có vẻ hơi chột dạ. Mà khi người ta chột dạ, thường sẽ muốn tìm gì đó để làm, nhằm che giấu sự bối rối đó.
Đúng lúc đang lơ đãng, anh cảm thấy đùi mình như bị một vật gì mềm mềm đặt lên. Cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy một đôi tay nhỏ nhắn trắng ngần đang... lần mò trên đùi mình.
Sắc mặt anh lập tức căng thẳng, các cơ bắp toàn thân theo phản xạ co lại. Ngay cả khi lái máy bay gặp thời tiết khắc nghiệt cũng chưa từng căng thẳng như lúc này.
Ôn Ninh cũng cảm thấy có gì đó không ổn, liếc mắt sang, liền thấy tay mình đang đặt trên đùi Lục Tiến Dương. Nhớ lại vừa rồi mình còn xoa xoa nắn nắn, y như hành vi của mấy kẻ biến thái, cả người như bị sét đánh. Đôi mắt tròn xoe mở lớn, môi hé ra, cả tay cũng quên rụt lại.
Lục Tiến Dương lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt sâu như biển. Nhìn cái cổ trắng ngần, mái tóc mượt như mây, làn da trắng như tuyết, gương mặt sinh động rạng ngời, đôi mắt ướt át như sắp khóc mà vẫn nhìn chằm chằm vào anh đầy hoảng loạn.
Yết hầu Lục Tiến Dương trượt lên trượt xuống, nghẹn đến mức không phát ra được tiếng nào.
Hai người cứ thế nhìn nhau, một giây, hai giây… đến giây thứ ba thì một luồng ánh sáng trắng từ đèn pin rọi thẳng tới, kèm theo tiếng bước chân gấp gáp và tiếng quát lớn: “Làm gì đấy! Giở trò đồi bại trong rạp chiếu phim à!”
Ôn Ninh theo phản xạ giơ tay che mắt, qua kẽ ngón tay nhìn ra, thấy hai người phụ nữ trung niên mặc áo tôn trung sơn, đeo băng đỏ ở tay, hùng hổ bước đến.
Ôn Ninh mặt tái mét vì sợ. Không thể nào! Mình chỉ vô tình chạm vào đùi Lục Tiến Dương một chút thôi, chẳng lẽ lại bị các cô trong đội liên phòng bắt đi tra hỏi?!
Lục Tiến Dương thoáng kinh ngạc, nhưng ngay sau đó đã bình tĩnh lại, thậm chí còn nghĩ sẵn cách viết báo cáo kết hôn.
Hai người mỗi người một suy nghĩ thì thấy hai bà thím đang sải bước tới, dừng lại ngay trước hàng ghế của họ.
Ánh đèn pin chiếu thẳng vào đôi nam nữ đang ngồi cùng vị trí với họ.
Bà thím mập nghiêm mặt quát đôi nam nữ: "Làm gì thế hả? Dám hôn hít sàm sỡ ngay trong rạp chiếu phim, tôi theo dõi hai người lâu rồi đấy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















