Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường Chương 27: Tiếp Tục Xem Phim

Cài Đặt

Chương 27: Tiếp Tục Xem Phim

Bà thím gầy cũng nghiêm mặt: "Hai người làm ở đâu? Quan hệ thế nào? Xuất trình giấy tờ ra đây!"

Phim đã ngừng chiếu, đèn trong phòng bật sáng trưng, không ít khán giả bu lại xem náo nhiệt.

Ôn Ninh và Lục Tiến Dương bị vây kín, không ra được, chỉ còn cách ngồi xem. Ôn Ninh ngước mắt đánh giá hai người kia. Người đàn ông mặt to, ngũ quan thô kệch, mắt híp, hoàn toàn không có nét nào tuấn tú.

Ngược lại, cô gái bên cạnh anh ta mặc quân phục, mặt tròn mắt to, tóc tết hai bím, đúng chuẩn người đẹp thời này.

Mọi người xung quanh cũng đang quan sát đôi nam nữ, thấy cô gái mặc quân phục thì bắt đầu bàn tán: "Ồ, nữ quân nhân mà cũng dám hôn hít giữa chốn đông người à?"

"Thế này có vi phạm kỷ luật quân đội không nhỉ? Bị đơn vị biết chắc bị đuổi thôi?"

"Ôi dào, đạo đức suy đồi, đuổi cũng phải, loại người này làm xấu mặt quân nhân..."

Tiếng nói không to không nhỏ, người đàn ông kia nghe thấy nhưng không thanh minh. Ngược lại cô gái mặt đỏ bừng, xấu hổ nói: "Tôi không có hôn hít! Không có sàm sỡ! Tôi không phải người yêu anh ta, chỉ là đi xem mắt thôi."

Bà thím gầy đeo băng đỏ trừng mắt: "Cãi cái gì, chúng tôi tận mắt thấy hai người hôn nhau rồi. Cô là quân nhân, lại còn vi phạm kỷ luật, cô ở đơn vị nào? Tôi sẽ báo cáo với lãnh đạo đơn vị cô!"

Cô gái càng sốt ruột: "Tôi không có hôn!"

Thấy người đàn ông bên cạnh không phản ứng, cô vội huých anh ta: "Anh mau giải thích với họ đi, hôm nay chúng ta chỉ đi xem mắt. Chúng ta mới gặp lần đầu, không có làm gì quá phận cả!"

Người đàn ông lúc này mới lên tiếng, nhưng lại nói khác hẳn: "Đồng chí, chúng tôi đúng là có hôn nhau, nhưng cô ấy chủ động hôn tôi. Chúng tôi đã yêu nhau một thời gian rồi, đang tính chuyện cưới xin."

"Anh! Anh nói bậy bạ gì thế?! Chúng ta còn chưa yêu nhau, nói gì đến cưới xin!" Cô gái trừng mắt nhìn người đàn ông, không thể tin nổi.

Người đàn ông phớt lờ lời cô, tiếp tục nói với hai bà thím: "Cô ấy tên là Hà Phương, thuộc đoàn văn công không quân, còn tôi làm ở ban lương thực."

Một câu nói của người đàn ông đã tiết lộ hết thông tin của cô gái.

"Đúng! Đuổi việc!" Bà thím mập gật đầu lia lịa.

Nghe nói đến bị đuổi việc, cô gái không nhịn được nữa, mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng: "Tôi có làm gì đâu, các người ức hiếp tôi!"

Bà thím mập cười lạnh: "Ức hiếp cô? Chúng tôi tận mắt nhìn thấy ở phòng chiếu phim phía sau. Bây giờ xung quanh cũng có bao nhiêu người chứng kiến, bằng chứng rõ ràng. chỉ cần đội liên phòng chúng tôi đóng dấu là cô muốn chối cũng không chối được! Trừ khi..."

"Trừ khi cái gì?" Cô gái theo lời bà ta hỏi.

Bà thím mập nói: "Trừ khi hai người là vợ chồng, vợ chồng hôn nhau thì chỉ cần phê bình giáo dục là xong. nếu không thì sẽ báo cáo lên đơn vị cô, để quân đội đuổi việc cô!"

Nghe vậy, người đàn ông nói với bà thím: "Chúng tôi cũng định mấy hôm nữa đăng ký kết hôn."

Rồi quay sang cô gái: "A Phương, bây giờ anh đưa em về lấy hộ khẩu, đến sở đăng ký kết hôn còn kịp! Chỉ cần đăng ký xong thì chuyện hôm nay sẽ không ảnh hưởng đến công việc của hai ta."

Biên chế đoàn văn công không cần làm báo cáo kết hôn, có thể tự đăng ký.

Cô gái kinh hãi, lắc đầu nguầy nguậy: "Không được! Chúng ta còn chưa yêu nhau, tôi cũng chưa nói sẽ cưới anh, tôi không muốn đăng ký kết hôn với anh."

Bà thím đeo băng đỏ khoanh tay nhìn cô gái: "Không phải vợ chồng thì chính là sàm sỡ, đi theo chúng tôi về đội liên phòng, đợi lãnh đạo đơn vị các người đến đón!"

Không! Không!

Cô gái khóc oà lên: "Tôi thực sự không có hôn, thực sự không có, ngay cả tay cũng chưa nắm, chúng tôi trong sạch."

Bà thím cười giận dữ: "Hừ, trong sạch? Ai thấy? Cô có nhân chứng không?"

Nhân chứng?

Cô gái nhìn quanh bốn phía, mọi người đều mang vẻ mặt hóng chuyện, chẳng ai muốn vì một người lạ mà đắc tội với đội liên phòng.

Hơn nữa lúc trước trời tối om, mọi người đều tập trung xem phim, cũng không ai thấy cô có hôn hay không.

Cô gái trăm miệng cũng không thể bào chữa, vừa lo lắng vừa tuyệt vọng túm tóc mình. Nếu bên cạnh có sông Hoàng Hà, cô đã nhảy xuống để chứng minh trong sạch rồi.

Đúng lúc cô chỉ muốn nhảy sông, Ôn Ninh đứng ra.

Cô nghiêm nghị, chính nghĩa nói với bà liên phòng: "Tôi có thể làm chứng cho cô ấy!"

"Cô?" Bà thím liên phòng nhướng mày, đảo mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, "Cô dựa vào cái gì mà làm chứng cho cô ấy?"

Ôn Ninh không chút sợ hãi nói: "Tôi ngồi ngay sau cô ấy, nhất cử nhất động của cô ấy tôi đều thấy rõ. Tôi không thấy cô ấy chủ động hôn anh kia, mà cô ấy luôn ngồi ngay ngắn. Cho đến gần cuối phim, anh kia bỗng nhiên hôn lên má cô ấy, cô ấy khó chịu kêu lên một tiếng, đẩy anh ta ra. Kết quả hai người liền xông vào, cứ khăng khăng nói hai người bọn họ làm chuyện đồi bại."

Ôn Ninh quay đầu chỉ vào người đàn ông, nói với bà thím liên phòng: "Nếu nói làm chuyện đồi bại cũng là anh ta làm, cô gái này hoàn toàn bị ép buộc."

Lúc nãy, người đàn ông kia vẫn mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh, giờ thấy Ôn Ninh ra làm chứng, lập tức cuống lên hét vào mặt Ôn Ninh: "Cô là ai! Toàn nói bậy, chúng tôi yêu nhau, liên quan gì đến cô, cô ở đây lắm mồm làm gì!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc