Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường Chương 25: Xem Phim

Cài Đặt

Chương 25: Xem Phim

Xe buýt đã đi mất.

Lục Tiến Dương tay cầm hai vé xem phim, nhìn Ôn Ninh: "Đi xem phim không?"

Ôn Ninh không trả lời ngay mà hỏi: "Mấy giờ chiếu vậy?"

Lục Tiến Dương nhìn vé trong tay: "2 rưỡi, còn nửa tiếng nữa mới chiếu, bây giờ đi là vừa."

Một bộ phim nhiều nhất cũng chỉ hai tiếng, rạp chiếu phim lại cách đoàn văn công không xa, xem phim xong tiện đường ghé qua đó một chút là vừa kịp.

Ôn Ninh gật đầu, "Vậy đi thôi."

Đi xem phim với anh, coi như trả ơn việc anh đưa áo cho cô lúc nãy.

Ôn Ninh tưởng hai người sẽ đi bộ, nào ngờ Lục Tiến Dương lại dẫn cô đến một chiếc xe jeep màu xanh quân đội đậu bên kia đường.

"Lên xe đi." Lục Tiến Dương mở cửa ghế phụ cho cô.

Nhìn cô thắt dây an toàn xong, anh mới đóng cửa xe lại, rồi vòng qua ngồi vào ghế lái.

Trên đường đi, xe chạy rất êm, không hề xóc nảy, hoàn toàn khác hẳn với lúc nãy bụi bay mù mịt.

Ôn Ninh vừa nghịch dây an toàn theo thói quen, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Tiến Dương.

Sau vài lần tiếp xúc, cô cũng phải thừa nhận—Lục Tiến Dương thực sự rất có sức hút.

Như lúc này đây, dáng vẻ anh lái xe khiến người ta khó lòng rời mắt. Mặc quân phục chỉnh tề, ngồi thẳng lưng với bờ vai rộng và tấm lưng vững chãi. Hai tay đặt lên vô lăng, lông mày nhíu nhẹ mang theo nét lạnh lùng. Ánh mắt bình thản nhìn thẳng phía trước, môi mím lại, gương mặt góc cạnh đầy khí chất kiên nghị, tuấn tú mà lại toát lên vẻ bất kham.

Chưa nói đến vóc dáng tràn đầy nam tính— eo thon, chân dài, tỷ lệ cơ thể chẳng khác gì người mẫu nam nhưng lại thêm phần cường tráng mà thời hiện đại gọi là “men lỳ”—khiến người ta dễ dàng tưởng tượng ra thân hình cực phẩm ẩn dưới lớp quân phục kia.

Chẳng trách nguyên chủ bị anh mê mẩn đến vậy.

"Đang nghĩ gì thế?" Lục Tiến Dương cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của người bên cạnh, trầm giọng hỏi.

Ôn Ninh lúc này mới hoàn hồn, vừa rồi cô vậy mà lại nhìn Lục Tiến Dương đến mức thất thần.

Cô vô thức nắm chặt dây an toàn trước ngực, nhỏ giọng nói: "Không, không có gì."

Lục Tiến Dương ừ một tiếng, rồi hỏi tiếp: "Cô muốn tìm việc làm à?"

Ôn Ninh gật đầu: "Đúng vậy."

Lục Tiến Dương: "Cô muốn tìm công việc gì?"

Ôn Ninh biết những năm 70 có việc làm đã là rất giỏi rồi. Người bình thường căn bản không có quyền lựa chọn, nhưng vẫn thành thật nói: "Tôi nghe nói đoàn văn công đang tuyển người, muốn thử xem sao."

Đoàn văn công? Lục Tiến Dương khẽ nhíu mày, liếc nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn của cô, nói: "Đoàn văn công thường xuyên phải đi biểu diễn ở các quân khu trên cả nước. Nhiều quân khu đóng quân ở vùng núi xa xôi hẻo lánh, điều kiện khí hậu và địa lý rất khắc nghiệt."

Ôn Ninh: "Ừm, tôi không thi văn nghệ sĩ, tôi muốn thi văn thư."

Lục Tiến Dương: "Văn thư yêu cầu bằng cấp, ít nhất phải tốt nghiệp cấp 2."

Ôn Ninh: "Tất cả các vị trí đều yêu cầu như vậy sao?"

Lục Tiến Dương: "Đúng vậy."

Ôn Ninh nghĩ đến bằng cấp tiểu học của nguyên chủ, lập tức chán nản. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, không thể thi vào đoàn văn công thì còn có thể đi làm ở đâu?

Chẳng lẽ phải vào nhà máy làm công nhân?

Haiz, thôi bỏ đi, coi như hết duyên với đoàn văn công rồi.

Cảm nhận được tâm trạng thất vọng của Ôn Ninh, Lục Tiến Dương nói: "Tôi có thể giúp cô hỏi thăm công việc khác."

"Vậy cảm ơn anh." Thực ra Ôn Ninh cũng không còn hy vọng gì nữa.

Hai người vừa nói chuyện, vừa đến rạp chiếu phim.

Lục Tiến Dương dừng xe lại. Ôn Ninh không đợi Lục Tiến Dương đến mở cửa, tự mình cởi dây an toàn xuống xe.

Cô ngước mắt nhìn tòa nhà gạch đỏ trước mặt, trên tường treo một tấm biển ghi: Rạp chiếu phim Thủ Đô.

Bên cạnh có một cửa sổ nhỏ, đã có mười mấy người xếp hàng chờ mua vé. Trên bảng đen nhỏ bên cạnh cửa sổ ghi tên phim chiếu hôm nay.

Lục Tiến Dương có vé rồi, đương nhiên không cần đến xếp hàng chờ vé. Ôn Ninh đi thẳng vào trong rạp chiếu phim theo anh.

Chưa đi được hai bước, từ góc bên cạnh vang lên một giọng nói: "Này, này, đồng chí."

"Có muốn mua hạt dưa, lạc rang, nước ngọt không?"

Ôn Ninh quay đầu lại thấy một người đàn ông mặc áo vải xám đang vẫy tay về phía hai người, nhỏ giọng hỏi. Bây giờ vẫn chưa hoàn toàn mở cửa cho kinh tế tư nhân, nhưng những người buôn bán nhỏ lẻ cũng không bị cấm đoán.

Ôn Ninh không nghĩ Lục Tiến Dương sẽ thích ăn những thứ này, đang định từ chối thì thấy Lục Tiến Dương dừng bước, vẻ mặt lạnh lùng đi về phía người đàn ông đó.

Lục Tiến Dương một tay cầm túi giấy, một tay cầm chai nước ngọt đi về phía Ôn Ninh, ra hiệu cho cô cùng vào rạp chiếu phim.

Khi hai người bước vào, phim còn 5 phút nữa mới chiếu, trong phòng tối om. Lục Tiến Dương đi trước, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn, thấy Ôn Ninh đang theo sau mình trong bóng tối, anh khẽ nhếch môi rồi quay lại tìm chỗ ngồi.

Hai người tìm được chỗ ngồi và ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống, Lục Tiến Dương liền đưa chai nước ngọt cho Ôn Ninh: "Cho cô, cầm lấy uống đi."

Anh lại nghiêng cái túi giấy về phía cô: "Cái này để tôi cầm cho."

Ôn Ninh hơi ngạc nhiên, không ngờ những thứ này đều là mua cho mình. Cô nhận lấy chai nước ngọt, cắn ống hút uống một ngụm. Vị cam Bắc Băng Dương giống hệt hương vị đời sau, vị ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi. Cô cong mi cười với anh: "Cảm ơn nhé, đồng chí Lục."

Lục Tiến Dương ừ một tiếng, trong bóng tối khóe môi khẽ cong lên.

Đáng tiếc là Ôn Ninh không nhìn thấy, sự chú ý của cô đều đổ dồn vào màn hình trắng, rất nhanh sau đó cô thấy màn hình bắt đầu xuất hiện một dòng chữ.

Phim bắt đầu.

Bộ phim kinh điển "Địa đạo chiến".

Ôn Ninh vừa uống nước ngọt vừa xem say sưa, xem được một nửa, cô thậm chí còn không biết chai nước ngọt đã bị Lục Tiến Dương cầm lấy từ lúc nào. Khi giật mình thấy chai nước ngọt đang ở trong tay Lục Tiến Dương, cô cũng không thấy có gì không đúng. Đang định quay đầu tiếp tục xem phim thì nghe thấy Lục Tiến Dương nhỏ giọng nói bên tai: "Ăn không?"

Chiếc túi giấy đưa đến trước mặt, Ôn Ninh lấy một hạt lạc bóc vỏ bỏ vào miệng, là loại lạc rang muối, vị cũng khá ngon.

Ôn Ninh tự ăn một hạt, rồi tự nhiên hỏi Lục Tiến Dương: "Anh ăn không?"

Trong rạp chiếu phim phải chú ý âm lượng khi nói chuyện, lại sợ đối phương không nghe thấy, nên khi nói chuyện, hai người sát lại rất gần nhau. Hơi thở ấm áp của cô phả vào vành tai Lục Tiến Dương, đường quai hàm của anh bỗng nhiên căng cứng, ma xui quỷ khiến phát ra một tiếng "Ừ" từ cổ họng.

Ôn Ninh không để ý đến khoảng cách mập mờ giữa hai người. Cô tiện tay lấy một hạt lạc định đưa cho anh, lại thấy hai tay anh đều đang cầm đồ, liền bóc một nửa vỏ lạc, tay cầm nửa còn lại đưa đến bên môi Lục Tiến Dương.

Lục Tiến Dương hơi cúi đầu, đôi môi mỏng áp sát ngón tay Ôn Ninh, khẽ mở môi ngậm hạt lạc vào miệng.

Trong bóng tối, da sau tai anh đỏ ửng, cả người như pháo hoa nổ tung, nóng bừng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc